🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 85: Ngoại truyện: Tích Hân (4)

Editor: Chanh

Cố Tích lúc đầu chỉ muốn ngồi ở bậc thang chơi game để tâm tình bình tĩnh lại, không ngờ gặp phải Doãn Lê Hân, cảm xúc ngược lại càng hỏng bét.

Cô trở về lớp học, đem những phiền muộn trong lòng đổ cho việc mình chưa kịp nói lời xin lỗi với Doãn Lê Hân nên mới băn khoăn.

Mở vở ra, tự học từ mới tiếng Anh để chính mình bình tĩnh trở lại.

Không bao lâu sau, chuông tan học vang lên.

Trong lớp thế mà không ai động đậy, tất cả đều yên tĩnh.

Cố Tích cảm thấy kỳ quái, vừa ngẩng đầu một cái, chợt phát hiện mọi người đều đang chăm chú nhìn mình -

Cảm thấy được có chút không thích hợp, Cố Tích thuận thế nhìn qua, liền thấy Doãn Lê Hân đứng ngay ngoài cửa sổ.

Mọi người trong lớp đều đang nhìn anh.

Hình như cảm thấy việc gây chú ý như thế này không có ảnh hưởng gì, sắc mặt anh vẫn bình thường, nhìn không ra nửa điểm dị dạng.

Dáng người cao lớn thẳng tắp, thần sắc kéo căng, cặp mày nồng đậm nhíu lên, bình thường đã nhìn khá dữ, bây giờ thêm vết thương nơi thái dương càng thêm hung ác nham hiểm, không ai dám trêu chọc.

Không ngờ tới anh sẽ đến, Cố Tích ngây ngốc ngẩng đầu.

Lúc chạm phải ánh mắt anh, cô nhìn thấy Doãn Lê Hân đứng bên ngoài mở cửa sổ ra.

Khi nói chuyện thanh âm rất nhạt, khác hẳn so với vẻ cà lơ phất phơ lúc theo đuổi cô, lạnh như băng, không có chút nhiệt độ: "Ra đây."

Ngoại trừ anh trai, chưa có người nào dám dùng ngữ khí ra lệnh này nói chuyện với cô.

Dựa vào tính tình ngày xưa của Cố Tích, cô hẳn đã treo đầu Doãn Lê Hân lên mắng xối xả một trận.

Nhưng hôm nay có lẽ là do cảm giác áy náy trong lòng, cô đặc biệt ngoan ngoãn, yên lặng đứng dậy đi ra ngoài.

Người còn chưa đứng vững, tay đã bị anh kéo đi, nhanh chân bước tới góc cầu thang ban nãy.

Bởi vì là thời gian tan học, lúc này ở đây có mấy người đang đứng trò chuyện, nhìn thấy Doãn Lê Hân và Cố Tích, tất cả đều im bặt.

Doãn Lê Hân dùng ngữ khí vừa lễ phép vừa bá đạo nói: "Cho mượn chỗ này một chút, cảm ơn."

Trong giây lát, tất cả mọi người đều tự giác lui đi.

Chỉ còn lại hai người bọn họ.

Cố Tích: " . . . "

Doãn Lê Hân dắt cô xuống mấy cái bậc thang, dừng lại nơi ngã rẽ.

Buông tay cô ra: "Có chuyện gì muốn nói với tôi sao?"

Cố Tích vốn là có lời muốn nói, nhưng đột nhiên bị anh hỏi như vậy, trong lúc nhất thời cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

Môi mỏng mấp máy mấy lần, không có lên tiếng.

Anh tựa hồ rất không có tính nhẫn nại, mày nhíu lại, ánh mắt dời sang chỗ khác, đè nén cảm xúc nhàn nhạt nói: "Mười giây, có thì nói, không có thì đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...