🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 91: Ngoại truyện: Tích Hân (10)

Editor: Chanh

Ngày hôm sau, Cố Tích bị bà nội mình đưa tới một nhà hàng dùng cơm.

Lục Tinh ngồi ở ghế sau, nhìn cô cháu gái bên cạnh bồn chồn hỏi: "Bình thường ra ngoài không phải con đều tốn nửa giờ để trang điểm sao, sao hôm nay lại không làm gì?"

Cố Tích cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, thuận miệng trả lời: "Đi gặp trưởng bối để mặt mộc mới chân thực ạ."

"Ngụy biện ghê gớm."

Lục Tinh cười cười, lại dặn dò cô, "Ở trên xe đừng nghịch điện thoại, tuổi còn trẻ thì chăm sóc mắt mình tốt một chút đi."

Cố Tích thả điện thoại xuống, khủy tay chống lên thành cửa sổ nhìn qua bà mình: "Sao bà không nghĩ tới việc sắp xếp cho anh con một buổi xem mắt, bà xem cũng đã tốt nghiệp đại học hơn một năm rồi mà đến giờ vẫn chưa có bạn gái."

"Nó lại không nghe lời bà, bà quan tâm thì làm được gì?"

Lục Tinh suy nghĩ, nhìn về phía Cố Tích, "Anh trai con thật sự không có yêu đương gì?"

"Cái tính kia của anh ấy thì làm gì có cô gái nào muốn bắt chuyện, với em gái mình mà còn đối xử không tốt thì đời này làm sao nói chuyện hẹn hò yêu đương được?"

Cố Tích chậc chậc hai tiếng, một bộ dáng vô cùng thương hại, "Không có ai yêu, anh của con đáng thương quá."

Lục Tinh: " . . . "

Chỗ ăn cơm được đặt tại một nhà hàng cao cấp, trong phòng riêng, một ông lão với gương mặt hiền lành đã ngồi đó, nhìn thấy Lục Tinh cùng giáo sư Cố liền đứng dậy chào hỏi hàn huyên.

Cố Tích lễ phép gọi "Ông" một tiếng, sau đó chọn một nơi hẻo lánh ngồi xuống, giảm cảm giác tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.

Nội dung trò chuyện của những người lớn tuổi bọn họ đều xoay quanh đám con cháu của mình.

Nhắc đến cháu mình, ông nội Doãn cảm khái một tiếng: "Thằng nhóc kia trước giờ chỉ giỏi quậy phá, về sau không biết chuyện gì mà còn đăng ký trường luyện thi, mời gia sư về dạy, tối nào cũng học đến nửa đêm, giống như biến thành người khác ấy, cuối cùng thành tích thi tốt nghiệp cũng không đến nỗi tệ lắm."

Giáo sư Cố: "Bọn nhỏ một khi đã cố gắng thì không bao giờ là muộn."

Ông nội Doãn rất đồng ý: "Đúng thế, nó có thể thức thời như vậy, lòng tôi cũng nhẹ nhõm không ít."

"Đúng rồi." Ông nội Doãn nhìn về phía Cố Tích, "Tích Tích cũng vừa lên Đại học đúng không? Cấp ba cháu học ở đâu, biết đâu lại cùng trường với cháu trai của ông."

Cố Tích còn chưa kịp trả lời, điện thoại của ông nội Doãn đã reo lên.

"Cháu tôi gọi." Ông bấm nút nghe, hỏi đã xuống máy bay chưa, lại còn thúc giục tranh thủ thời gian tới nhanh một chút.

Người già thường dễ quên, vì một cú điện thoại kia liền quên luôn vấn đề mình vừa hỏi Cố Tích.

Ông cười ha hả hỏi sang chủ đề khác: "Tích Tích đến Anh quốc lúc nào thế, đã quen thuộc chưa?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...