🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 44: Tiểu đáng yêu nhà chúng ta.

Editor: Chanh

Buổi chiều, sau khi Cố Tần rời đi, Mục Sở vì muốn chắc chắn một lần nữa mà mở ngăn tủ trên giá sách ra kiểm tra lại rương.

Rương và chìa khóa vẫn ở vị trí cũ.

Lấy rương ra, dùng chìa khóa mở, đồ vật bên trong vẫn chỉnh tề, giống như không có thay đổi gì.

Xem ra, quả thật là Cố Tần chưa xem.

Rốt cục cô cũng thở phào nhẹ nhõm, đem rương trả về chỗ cũ.

Dựa lưng vào ghế, trong tay cô còn cầm chiếc nhẫn Cố Tần để lại.

Trong đầu nhớ lại dòng chữ khắc trên nhẫn, cùng lời nói kia của anh.

Chuyện xảy ra bất ngờ, đầu óc cô có chút choáng váng, lúc này đầu óc tỉnh táo lại, cô bắt đầu dao động.

Cô và Cố Tần, còn có thể sao?

Nếu như đúng là ở cùng một chỗ, lỡ sau này chia tay thì làm sao bây giờ?

Có phải, so với năm năm trước càng đau đớn thê thảm hơn không?

Nếu đúng là có ngày như vậy, rất có thể, hai người họ cả đời này không nhìn mặt nhau được nữa.

Mối quan hệ giữa Cố gia và Mục gia, cũng sẽ từ đây mà sinh ra khoảng cách, cô và Cố Tích cũng khó mà thân thiết như cũ.

Nếu như vậy, chẳng bằng cứ duy trì mối quan hệ như hiện tại.

Có phải vừa rồi cô xử lí quá cảm tính rồi không?

Thế mà đồng ý để anh theo đuổi mình.

Rõ ràng trước đó đã đả thông tư tưởng vô số lần, cảm thấy mình vô cùng lí trí, không thể phá vỡ.

Bây giờ lại vì một câu anh thích cô mà mất hẳn lập trường.

Cô thừa nhận chính mình thật sự --- không có tiền đồ!!

Trong lòng rầu rĩ có chút bực bội.

Cô nhất thời có chút quyết định không chắc chắn được, muốn tìm người để thổ lộ.

Người đầu tiên Mục Sở nghĩ đến là Cố Tích, nhưng lúc cầm điện thoại lên định gửi WeChat cho cô nàng, cô bỗng dừng lại.

Lập trường của Cố Tích hình như không được khách quan cho lắm.

Mà lại cô cũng khó mà nói được chính mình đã từng rất thích anh trai cô ấy.

Càng nghĩ, cuối cùng chỉ có thể coi như thôi.

Đúng lúc này, Đàm Di Nhiên gửi tin nhắn tới: [Tớ nghe người ta nói tối qua lớp cậu liên hoan, Thẩm Diệp tỏ tình với cậu à nha. ~]

Mục Sở: [ . . . ]

Không nghĩ tới chuyện này lại truyền nhanh như thế, nghĩ nghĩ, cô gõ chữ trả lời: [Không có, chơi đại mạo hiểm thôi.]

Đàm Di Nhiên: [Mượn trò chơi lấy cớ thôi, đều học cùng nhau ba năm rồi, ai mà không biết Thẩm Diệp thích cậu? Nói không chừng, lớp cậu cũng hỗ trợ cậu ấy đấy.]

Nghe Đàm Di Nhiên nói vậy, Mục Sở bỗng nghĩ đến cảnh tượng tối liên hoan hôm đấy.

Lúc cô đi từ phòng rửa tay về, không khí quả thật có chút dị thường.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...