🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 35: Mấy tháng không gặp sao lại gầy rồi?

Editor: Chanh

Cố Tần nhìn thấy bốn chữ nơi góc bên trái, biểu lộ có chút cứng ngắc.

Chợt, thần sắc nhanh chóng hồi phục vẻ tự nhiên trở lại.

Anh nhìn về phía Mục Sở đang cau có, giải thích: "Anh chỉ nhìn xem mấy năm nay em học chữ của anh có gì tiến bộ không, viết gần nhau thì dễ so sánh hơn."

Nghe anh nói như vậy, Mục Sở cũng nhìn về phía bốn chữ kia, thoáng qua, còn tưởng là cùng một người viết.

Nhưng mà nếu nhìn một cách cẩn thận thì vẫn phát hiện ra, nét chữ Cố Tần đầy mạnh mẽ, cứng cáp.

Còn chữ của cô thì có vẻ thanh tú hơn, do tay con gái không có mấy sức lực để luyện được thành nét cứng cáp kia.

Mục Sở sờ cằm nhìn một lát, cảm thán: "Hình như chữ anh nhìn đẹp hơn thì phải."

"Cũng được." Anh miễn cưỡng trả lời, "Khổ luyện nhiều năm mà."

"Đề nào không hiểu?" Anh liếc nhìn bài thi của cô.

Mục Sở chỉ vào câu cuối của đề: "Bài này ạ, em xem đáp án rồi vẫn chưa hiểu lắm."

Nói xong vẫn hơi nghi ngờ nhìn anh: "Anh tốt nghiệp đại học rồi, lâu lắm chưa làm qua mấy loại đề này, có giải được cho em không đấy? Nói cho anh biết nè, bộ đề thi này khó lắm."

Cố Tần "xùy" một tiếng, tiểu nha đầu này thế mà xem nhẹ anh.

Quét mắt một vòng nhìn qua đề, anh rút ra một tờ giấy nháp, thuận tiện bảo cô: "Em đi chải tóc đi, nhìn như vừa trốn khỏi trại thương điên ấy."

Ánh mắt còn dời về phía trước áo ngủ cô --- Sói đỏ tay giơ cái chảo, đánh bay lão sói xám.

Trên trời còn có mấy chữ: Ta nhất định sẽ trở về!

Cố Tần nhớ tới khi còn bé, Mục Sở và Cố Tích đều say mê 'Cừu vui vẻ và sói xám'.

Về sau không biết ai mua cho Mục Sở một chiếc áo in hình sói đỏ và chiếc chảo đồ chơi, mỗi ngày cô đều cầm chảo gõ lên đầu anh.

Còn hét với anh: "Còn không nhanh đi bắt cừu về đây cho tôi! Bắt không được cừu ông cũng đừng hòng trở về nữa!"

Anh không để ý cô, cô liền chống eo, khí thế hung hăng: "Hừ, lão sói xám ông thật vô dụng, tôi muốn gả cho sói trắng!"

Sau đó anh liền coi Cố Tích là cừu, bắt tới ném cho cô: "Ăn đi."

" . . . "

Cố Tích vô cùng đáng thương nhìn qua hai người bọn họ, rất tự giác đọc lên lời kịch kinh điển của Cừu Lười Biếng: "Vì sao tôi luôn là người bị bắt chứ!"

Mỗi khi tới đây, Mục Sở đều ôm bụng ngã vào ghế sofa, cười chảy nước mắt.

Nhìn chằm chằm áo cô xem kỹ một lát, anh hững hờ hỏi: "Áo ngủ này của em độc đáo đấy, sao hồi nghỉ hè không thấy em mặc qua?"

Mục Sở cầm lược chải tóc, nghe thấy liền cúi đầu nhìn thoáng qua, tựa hồ cũng nhớ tới những việc hồi bé, hai gò má đỏ lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...