🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 40: Đâu có ai bắt người ta sắp xếp như cô ta chứ?

Ôn Phương Phương hiển nhiên cũng biết mình bị đùa giỡn, nhưng chuyện này do Lưu Quân khơi mào, có thiệt đến đâu cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Cô ta mất kiên nhẫn, liền thúc giục: "Lưu Quân, các bạn đều đang đợi đấy, anh nhanh lên, đừng có lề mề nữa!"

Advertisement

"Anh, anh uống đây!"

Trong lúc uống anh ta dừng lại đến năm sáu lần mới uống hết chai Whisky. Anh ta lắc lư dữ dội, phải dựa vào cái ghế mới miễn cưỡng không ngã xuống.

"Giỏi quá, thật bội phục, tôi tự nhận không bằng!", Tôn Hàn giơ ngón cái lên, nói.

Nhưng ai cũng nghe ra được giọng điệu châm chọc trong câu nói của anh.

Advertisement

Tôn Hàn uống cả một chai vẫn không việc gì mà Lưu Quân đã say bét nhè, thế mà còn tự nhận không bằng sao?

Liễu Y Y nhìn thấy hết, biết ngay Tôn Hàn đang làm gì, anh đang cố ý đùa giỡn với họ.

Nhưng Liễu Y Y không hề có chút đồng cảm nào với Lưu Quân.

Loại người này bị như thế là đáng đời!

"Tôn Hàn, anh quá đáng lắm rồi đấy!", mắt Lưu Quân đỏ ngầu.

Bốp!

Ôn Phương Phương đột nhiên giáng một cái tát lên mặt Lưu Quân, sau đó lại tỏ vẻ như không có việc gì: "Xin lỗi, Lưu Quân uống say nên ăn nói linh tinh!"

Các bạn học đều không nói gì, họ đã hiểu được sự hung dữ của Ôn Phương Phương.

Ai mà cưới Ôn Phương Phương thì đúng là chịu khổ.

Nhất thời, những ánh mắt nhìn Lưu Quân đều trở nên khinh thường. Với tính cách như thế này của Ôn Phương Phương mà anh ta cũng chịu nổi sao?

Vì tiền đồ mà thậm chí còn chẳng cần tôn nghiêm nữa.

Lưu Quân vô cùng tức giận, định giơ tay tát lại nhưng thế nào cũng không ra tay được, hoặc nói thẳng ra là không dám.

Anh ta mà vung ra cái tát này thì đúng là hả được cơn giận, nhưng tiền đồ của anh ta cũng đi tong.

"Lưu Quân, anh định tạo phản đấy à?"

Ôn Phương Phương trừng Lưu Quân, ánh mắt vô cùng trắng trợn.

Lưu Quân tủi nhục hạ tay xuống, nịnh nọt cô ta: "Không, anh say rồi nên mới thất lễ, thất lễ thôi!"

Lúc này Ôn Phương Phương mới hài lòng, cô ta nhìn Tôn Hàn: "Tôn Hàn, chúng ta cũng sắp ăn cơm xong rồi mà vẫn còn sớm. Tôi và Lưu Quân mời bữa ăn này, anh sắp xếp lịch trình tiếp theo nhé, thế nào hả?"

Đâu có ai bắt người ta sắp xếp như cô ta chứ?

Nhưng Ôn Phương Phương lại làm như vậy.

Lưu Quân làm ầm lên, cùng lắm thì tan cuộc trong sự không vui, người mất mặt vẫn là họ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...