🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 74: Phiên Ngoại 4.2 - Nếu Là Thanh Mai Trúc Mã

Editor: Tiểu Tinh Thần

Sáng hôm sau, mưa tạnh trời quang.

Đồng hồ sinh học của Lục Cẩm Diên luôn đúng giờ, vừa tỉnh dậy, chưa mở mắt đã cảm thấy có gì không ổn.

Đứa bé đêm qua ngoan ngoãn ôm cánh tay cậu, chẳng biết từ lúc nào đã ôm chặt eo cậu, đôi chân ngắn trắng trẻo đặt trên bụng cậu, trông như chú gấu túi nhỏ treo trên người.

Cậu theo bản năng nhíu mày, định gỡ người xuống, nhưng khi ánh mắt chạm đến gương mặt say ngủ, không hiểu sao lại không nỡ ra tay.

Khương Duật Bạch ngủ say sưa, hơi thở đều đặn, miệng hồng hào hé mở, khóe miệng còn vương vệt nước miếng.

Hơi bẩn, nhưng lại càng đáng yêu.

Lục Cẩm Diên nhìn một lúc, không nhịn được dùng mu bàn tay lau nước miếng cho cậu bé.

"Cạch" một tiếng, cửa phòng bị ai đó nhẹ nhàng đẩy ra.

Tô Ngọc Xu vốn định lén nhìn con trai lúc ngủ, nhưng phát hiện trên giường có thêm một cậu bé lạ, lập tức sững sờ.

Đúng lúc ấy, Lục Cẩm Diên quay mặt, chạm mắt với mẹ.

"Tiểu Diên?" Tô Ngọc Xu lấy lại tinh thần, kinh ngạc nhìn cậu bé bám trên người con trai như bạch tuộc, "Đây, đứa bé này là ai?"

Tiếng nói đánh thức Khương Duật Bạch, cậu mơ màng mở lông mi, giọng non nớt mềm mại: "Anh..."

"Dậy nào." Lục Cẩm Diên đẩy tay cậu bé ra, ngồi dậy, giọng bình tĩnh, "Chào buổi sáng mẹ, em ấy ở nhà bên cạnh."

Khương Duật Bạch ngơ ngác xoa mắt, bỗng thấy trong phòng có thêm người, sợ đến run người, vội trốn sau lưng Lục Cẩm Diên, tay nhỏ nắm chặt vạt áo ngủ của cậu.

"Con nhà hàng xóm?" Tô Ngọc Xu bước vào, giọng nhẹ nhàng hỏi, "Bé con, cháu tên gì?"

"Em ấy tên Khương Duật Bạch." Lục Cẩm Diên nhéo tay cậu bé, chủ động giải thích, "Đêm qua có sấm, em ấy sợ lắm."

Con trai bà vốn không thích gần gũi người khác, vậy mà lại để cậu bé nhà hàng xóm ngủ trên giường mình cả đêm, Tô Ngọc Xu cảm thấy hơi phức tạp, nhưng vẫn mỉm cười dịu dàng: "Tiểu Bạch, lát nữa ăn sáng với cô chú nhé, được không?"

Khương Duật Bạch thò nửa cái đầu ra từ sau lưng Lục Cẩm Diên, đôi mắt ngấn nước rụt rè nhìn bà, không nói gì.

"Em ấy lén chạy sang, người nhà không biết." Lục Cẩm Diên quyết định nói thật, "Con muốn đưa em ấy về bây giờ."

Mười phút sau, Lục Cẩm Diên đưa cậu bé về phòng.

Khi cậu định quay đi, tay bị nắm lại.

"Anh, anh còn đến nữa không?" Khương Duật Bạch mếu máo, trông như sắp khóc, nhưng cố kìm lại.

"Đừng khóc." Lục Cẩm Diên sợ nhất thấy cậu rơi lệ, vội hứa, "Anh sẽ quay lại tìm em."

Khương Duật Bạch long lanh hỏi: "Khi nào?"

"Sớm thôi — chiều mai nhé." Lục Cẩm Diên cho cậu một thời gian cụ thể, "Lúc đó anh mang quà cho em."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...