Chương 70: Phiên Ngoại 1 - Nụ Hôn Qua Điện Thoại
Editor: Tiểu Tinh Thần
Lại một mùa hè, nắng gắt như đổ lửa.
Ánh mặt trời sáng sớm xuyên qua khe rèm chiếu vào phòng ngủ, chuông báo thức trên điện thoại vang lên, một cánh tay trắng tuyết thon dài vươn ra.
Sờ lấy điện thoại trên đầu giường, Khương Duật Bạch mở mắt, tắt báo thức rồi chuẩn bị rời giường.
Nhưng vừa đứng dậy, đã bị cánh tay rắn chắc vòng quanh eo kéo trở lại.
"Vợ, chào buổi sáng..." Lục Cẩm Diên mắt khép hờ, môi mỏng chạm vào bờ vai mịn màng, khẽ hôn lên dấu đỏ chưa tan.
"Chào buổi sáng..." Khương Duật Bạch cứng người, chỉ có thể nhẹ giọng nhắc, "Lát nữa có chuyến bay, em phải dậy."
Nghe nhắc đến chuyến bay, Lục Cẩm Diên lập tức tỉnh táo, vòng tay siết chặt hơn: "Anh thật sự không thể đi cùng em sao?"
Từ khi bắt đầu kỳ hai năm hai đại học, Khương Duật Bạch đã vào học tại phòng vẽ của thầy Đơn. Với thiên phú vượt trội và nỗ lực, cậu nhanh chóng trở thành học trò cưng của thầy.
Thầy Đơn rất quý cậu, yêu cầu khắt khe hơn với cậu so với các học sinh khác, nhưng cũng dốc lòng truyền dạy, tạo nhiều cơ hội để cậu tỏa sáng trong giới tranh sơn dầu.
Hè này, Khương Duật Bạch tham gia một cuộc thi tranh sơn dầu do hiệp hội mỹ thuật nước ngoài tổ chức. Hành trình khứ hồi cộng thời gian thi đấu kéo dài hơn nửa tháng.
"Nửa tháng, mười lăm ngày, 360 tiếng, 21.600 phút—" Lục Cẩm Diên cắn nhẹ vai tròn, giọng mơ hồ, "Anh sẽ phát điên mất..."
Kể từ khi sống chung, họ chưa từng xa nhau lâu như vậy. Chỉ nghĩ đến những ngày không có vợ, anh đã thấy nghẹt thở.
"Chúng ta có thể gọi điện, gọi video." Khương Duật Bạch vuốt cằm căng thẳng của anh, dịu dàng an ủi, "Chỉ nửa tháng, sẽ qua nhanh thôi."
Biết lịch thi đấu, Lục Cẩm Diên định đặt vé bay cùng cậu sang Mỹ, nhưng bị cậu ngăn lại.
Kỳ hai năm ba, Lục Cẩm Diên bắt đầu cùng vài bạn học làm dự án khởi nghiệp, bận rộn tối tăm mặt mũi. Khó khăn lắm mới được nghỉ hè, cậu không muốn bạn trai vì mình mà phải chạy qua chạy lại.
"Nhưng nửa tháng này anh không ôm được em, không hôn được em, không chạm được em, cũng không thể..." Lục Cẩm Diên càng nghĩ càng tủi thân, "Vợ, em nỡ lòng nào bỏ anh một mình sao?"
Khương Duật Bạch im lặng vài giây, nhẫn tâm đáp: "Anh không buông ra, trễ chuyến bay là em không kịp thi đấu đâu."
Không dám đùa với chuyện thi đấu, Lục Cẩm Diên miễn cưỡng thả lỏng tay, nhưng mắt vẫn dính chặt vào cậu như keo.
Khương Duật Bạch thay quần áo, quay lại mép giường, cúi xuống hôn môi bạn trai: "Anh ngoan nhé, chờ em về sẽ bù cho anh, được không?"
"Bù cái gì?" Mắt Lục Cẩm Diên sáng lên.
Ở bên nhau lâu vậy, "bù" hay "quà" trong miệng vợ chưa từng làm anh thất vọng.
Khương Duật Bạch vuốt tóc mái rũ xuống, hơi ngượng cười: "Tạm giữ bí mật, anh cứ mong chờ đi."
"Ok!" Đôi tai sói xám cụp xuống được dỗ ngay, Lục Cẩm Diên nhảy xuống giường, "Vợ, em rửa mặt đi, anh chuẩn bị bữa sáng!"
Bình luận