Chương 9: Cậu Đừng Chuyển Ký Túc Xá Có Được Không?
Editor: Tiểu Tinh Thần
Thẩm Chiếu tưởng mình nhìn thấu sự thật, vẫn đứng tạo dáng, nhưng chẳng ai để ý, xấu hổ sờ mũi: "Chẳng lẽ tớ suy luận sai?"
Lục Cẩm Diên nhìn cậu ta như nhìn người thiểu năng, quan tâm hỏi: "Bác sĩ bảo thế nào rồi?"
"Hahaha!" Đinh Hồng Vũ cười rộ, "Lão tam, cậu hài thật!"
"Ủa vậy là sai à?" Thẩm Chiếu chưa chịu thua, đuổi hỏi, "Vậy sao Cẩm Diên chăm sóc Tiểu Bạch thế?"
Lục Cẩm Diên không đáp, Chu Phong giải thích thay: "Tiểu Bạch mới đến, không cùng khoa, tính lại không cởi mở, nếu bọn mình không chủ động nhiệt tình, cậu ấy sẽ thấy bị cô lập."
Thẩm Chiếu tự kiểm điểm: "Tớ ngoài không rủ Tiểu Bạch chơi game, còn lại đâu có cô lập cậu ấy?"
"Cậu tính tùy tiện, không để ý chi tiết, Cẩm Diên thì cẩn thận hơn." Chu Phong chỉ hộp tôm hùm, cười thêm, "Nên đừng mơ ăn phần của Tiểu Bạch."
"Rồi rồi!" Thẩm Chiếu giơ tay đầu hàng, "Tớ không đụng tôm hùm của Tiểu Bạch được chưa?"
Lục Cẩm Diên lơ đãng lướt điện thoại: "Lần sau mua riêng cho cậu mười cân, tha hồ ăn."
"Được luôn!" Thẩm Chiếu hớn hở, đi vài bước lại quay lại, "Khoan, còn một vấn đề!"
Lục Cẩm Diên: "Sao cậu lắm vấn đề thế?"
"Thấy chưa!" Thẩm Chiếu vỗ đùi, "Cẩm Diên nói chuyện với Tiểu Bạch dịu dàng hẳn, khác hẳn với nói với tớ!"
Lục Cẩm Diên cười: "Muốn biết sao không?"
Thẩm Chiếu ghé tai: "Nghe đây."
"Vì cậu xấu." Lục Cẩm Diên thẳng chân đá cậu ta ra.
Thẩm Chiếu nhảy dựng: "Cẩm Diên! Sao... sao anh nỡ lòng nào công kích cá nhân!"
"Nói thật mà gọi công kích à?" Chu Phong bổ dao, "Cậu đẹp bằng Tiểu Bạch không?"
"Cái... cái đó thì không..." Thẩm Chiếu thành thật đáp, chạy ra gương soi mặt, "Nhưng mặt tớ thế này, không thể nói xấu chứ?"
Vừa dứt lời, ngoài cửa vang tiếng gõ.
"Vào đi!" Chu Phong quay đầu hô, "Cửa không khóa!"
Khương Duật Bạch đẩy cửa vào: "Tớ về rồi."
Cùng lúc, Lục Cẩm Diên đứng dậy: "Tiểu Bạch."
Khương Duật Bạch không nhìn anh, đi thẳng đến chỗ ngồi.
"Hồi tối bọn tớ ăn tôm hùm, gói một phần về." Lục Cẩm Diên dựa vào bàn, "Còn ấm, cậu muốn thử không?"
Khương Duật Bạch đặt cặp xuống, giọng lạnh: "Cảm ơn, tối tớ ăn rồi."
"Ăn khuya cũng được mà Tiểu Bạch!" Chu Phong khuyên, "Tôm hùm nhà này ngon lắm."
Khương Duật Bạch liếc hộp tôm hùm, im lặng vài giây, quay sang bạn cùng phòng: "Tớ định xin giáo viên phụ đạo đổi ký túc xá."
Lục Cẩm Diên sững người: "Gì cơ?"
Thẩm Chiếu vừa ngồi xuống suýt ngã: "Tiểu Bạch, cậu đi thật à?"
Bình luận