🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 8: Hai Cậu Có Gì Mờ Ám À?

Editor: Tiểu Tinh Thần

Cái liếc mắt ấy khiến Lục Cẩm Diên nhận ra lời mình vừa nói có ý khác, mặt hơi cứng lại: "Không, ý tớ là..."

"Tớ biết." Khương Duật Bạch khẽ ngắt lời giải thích, "Muộn rồi, về ngủ đi."

Lục Cẩm Diên cúi đầu, ngón tay thon vuốt tóc mái, không khỏi hơi bực.

Anh làm việc nói chuyện luôn chu đáo, sao đứng trước Khương Tiểu Bạch lại mất chuẩn mực, còn vụng về thế này?

Nhưng Khương Duật Bạch không cho anh cơ hội nói thêm, cẩn thận mở cửa ban công, nghiêng người vào.

Lục Cẩm Diên thở dài khẽ, bước theo vào ký túc xá, đóng cửa lại.

Khương Duật Bạch bước nhẹ như sương, giống mèo con uyển chuyển, nắm thang trèo, tháo dép, chuẩn bị lên giường trên.

Lục Cẩm Diên tiện tay lấy điện thoại trên giường, bật đèn pin rọi một vùng sáng.

Bước chân trên thang khựng lại, Khương Duật Bạch cúi nhìn người đang rọi sáng cho mình.

Tiếc là ánh sáng chỉ chiếu được một góc nhỏ, không thấy rõ nét mặt Lục Cẩm Diên.

Cậu thu tầm mắt, từng bước trèo lên giường.

Lục Cẩm Diên đứng tại chỗ, vô thức dõi theo động tác cậu.

Ánh đèn điện thoại chiếu lên đôi chân thẳng thon, làm da ánh lên sắc trắng lạnh, ngay cả bàn chân trần trên thang cũng như ngọc thượng hạng.

Lục Cẩm Diên nghĩ lung tung, trắng thật.

Da lộ ra đã trắng, chỗ kín chẳng phải còn trắng hơn?

"Chết tiệt!" Đột nhiên, một tiếng quát giận dữ vang bên tai.

Lục Cẩm Diên giật mình, tay buông lỏng, điện thoại rơi trúng mu bàn chân, phát ra tiếng nặng nề.

"Ui..." Anh hít một hơi, nắm lan can giường trên, cố chịu cơn đau nhói.

Thủ phạm Thẩm Chiếu chép miệng, ngủ say như chết.

Anh dở khóc dở cười, vừa ngẩng lên, thấy một cái đầu nhỏ thò ra từ giường trên.

Khương Duật Bạch nhìn anh, thì thào: "Cậu không sao chứ?"

Lục Cẩm Diên lắc đầu, rồi nhớ trong tối cậu không thấy, cũng thì thào đáp: "Tớ không sao."

Nghe vậy, Khương Duật Bạch nằm lại.

Nên nói hay không, tối nay cậu đã nói rõ với Lục Cẩm Diên.

Còn anh tin hay không, cậu không biết, cũng chẳng thể thay đổi.

Khương Duật Bạch ngủ một mạch đến 10 giờ sáng thứ Bảy mới tỉnh hẳn.

Sáng thứ Bảy không ai có tiết, ký túc xá yên tĩnh. Cậu nằm ngẩn ngơ, ngồi dậy, nhẹ nhàng trượt về cuối giường.

Vừa trèo xuống, mắt cậu chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm.

Vài giây sau, Lục Cẩm Diên dời tầm mắt trước.

Khương Duật Bạch cũng nhìn đi chỗ khác, đi vào nhà vệ sinh.

Rửa mặt xong, cậu dọn bàn, đeo cặp, định rời ký túc xá.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...