Chương 69: Hôn Nhau Và Ôm Nhau Trong Tuyết Đầu Mùa
Editor: Tiểu Tinh Thần
Dù Khương Duật Bạch đã chuẩn bị tinh thần cho những gì sẽ xảy ra khi mặc bộ đồng phục này, cậu vẫn bị đôi mắt đen bùng cháy như ngọn lửa của Lục Cẩm Diên nhìn đến chân mềm nhũn.
Lục Cẩm Diên không muốn làm cậu sợ, kiên nhẫn chờ vài giây.
Cuối cùng, Khương Duật Bạch bước tới, dẫm lên tấm thảm lông xù, từng bước tiến lại: "Lục Cẩm Diên..."
"Anh đây." Lục Cẩm Diên giơ tay nắm lấy vòng eo thon dưới bộ đồng phục cấp ba, kéo cậu ngồi lên đùi mình, gần như thở dài hỏi, "Bắt đầu mở quà từ đâu đây?"
Ký ức cơ thể bị đánh thức, cậu khẽ run theo phản xạ, nhưng không lùi bước, mà vươn đôi tay trắng tuyết, chủ động ôm cổ anh...
Mọi âm thanh chìm vào đêm tĩnh lặng, gió lạnh gào thét ngoài cửa sổ, nhưng trong nhà ấm áp như mùa xuân.
Có khoảnh khắc, tình yêu và khát khao trong lòng Lục Cẩm Diên đạt đỉnh, suýt không kìm được muốn phá hủy món quà sinh nhật tuyệt đẹp này.
Hóa ra khi yêu nồng nàn đến mức độ nào đó, nó sẽ biến thành sự hủy diệt, muốn bất chấp tất cả lao vào ngọn lửa thiêu đốt cùng người yêu...
Đến nửa đêm, Khương Duật Bạch kiệt sức nằm trong lòng anh, tai áp vào ngực, nửa tỉnh nửa mơ khẽ gọi: "Lục Cẩm Diên..."
"Ừ." Lục Cẩm Diên dịu dàng đáp, "Anh đây."
"Món quà sinh nhật cuối cùng em tặng anh... là muốn nói với anh..." Khương Duật Bạch cọ nhẹ vào ngực anh, "Đừng tiếc nuối vì những ngày đã bỏ lỡ em, bởi vì..."
"Khoảng thời gian sau khi gặp anh mới là quãng đời đẹp nhất của em."
Lục Cẩm Diên siết chặt vòng ôm, khẽ đáp: "Anh cũng thế."
Sau khi gặp Khương Duật Bạch, anh mới hiểu thế nào là yêu.
Thế nào là thực sự tồn tại.
---
Hôm sau, Khương Duật Bạch tỉnh dậy đã gần 11 giờ.
"Chào buổi sáng, vợ." Lục Cẩm Diên lập tức kề sát hôn cậu, nụ cười ánh lên trong mắt cho thấy anh đã tỉnh từ lâu.
"Chào buổi sáng..." Khương Duật Bạch mơ màng lên tiếng, lại vùi mặt vào chăn ấm.
Lục Cẩm Diên ôm cả người lẫn chăn: "Vẫn chưa ngủ đủ à?"
"Không công bằng..." Khương Duật Bạch lộ đôi mắt, ủy khuất tố cáo, "Sao anh trông chẳng mệt chút nào?"
Rõ ràng cả hai cùng đi ngủ, không, Lục Cẩm Diên ngủ muộn hơn, vì còn phải giúp cậu dọn dẹp...
"Vì thể lực anh tốt chứ sao." Lục Cẩm Diên cười tủm tỉm, "Chờ em quen, từ từ theo kịp nhịp anh, sẽ không khó chịu thế nữa."
Khương Duật Bạch khẽ lắc đầu: "Em chẳng tin anh."
Cái mức độ đó, làm sao quen được chứ?
"Thật mà, chồng không lừa vợ đâu." Lục Cẩm Diên thì thầm dỗ, "Không tin, mình thử thêm vài lần..."
Hai người đùa giỡn trên giường một lúc, Khương Duật Bạch đói bụng, chuẩn bị dậy ăn gì đó.
Bình luận