🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 67: Hy Sinh Vì Nghệ Thuật

Editor: Tiểu Tinh Thần

Lục Cẩm Diên cứ nghĩ sẽ nhanh chóng nhận được điện thoại từ nhà họ Lục, nhưng kỳ lạ là mấy ngày sau mọi thứ vẫn yên bình.

Trong lúc đó, anh đưa Khương Duật Bạch đến phòng vẽ của  Đơn, còn nhận được lời mời từ một câu lạc bộ bóng rổ.

"Anh thích bóng rổ, cũng có thực lực, sao không thử?" Khương Duật Bạch buông bút vẽ, ngẩng mặt nhìn anh.

"Tiểu Bạch, chuyện này anh đã nghĩ qua rồi." Lục Cẩm Diên vào phòng vẽ, ngồi xuống thảm đối diện cậu, "Đội bóng đại học và câu lạc bộ chuyên nghiệp có chênh lệch lớn. Trình độ của anh so với những tuyển thủ được huấn luyện từ nhỏ trong câu lạc bộ còn kém, cơ hội thăng tiến rất hạn chế. Nên giữa việc tiếp tục học và ký hợp đồng với câu lạc bộ, anh chọn học."

"Nhưng..." Khương Duật Bạch đặt tay lên mu bàn tay anh, khẽ khuyên, "Bóng rổ là sở thích anh kiên trì bao năm, bỏ lỡ cơ hội này, em sợ sau này anh sẽ hối hận."

"Bóng rổ là sở thích anh kiên trì bao năm, cũng sẽ là đam mê cả đời." Lục Cẩm Diên nắm tay cậu, "Có bao nhiêu trận đấu nghiệp dư, chỉ cần anh còn chơi được, chỉ cần còn một người xem, đâu chẳng là sân bóng?"

Khương Duật Bạch nhìn vào đôi mắt đen láy, nghiêm túc hứa: "Dù bất cứ lúc nào, nơi đâu, em chắc chắn sẽ là khán giả cuối cùng của anh."

"Có em cổ vũ, hơn cả ngàn người vỗ tay." Lục Cẩm Diên cầm tay cậu, cọ nhẹ lên má, "Chờ anh 80 tuổi, chống gậy ném bóng vào rổ, lúc đó em nhất định sẽ tự hào vì anh."

"80 tuổi?" Khương Duật Bạch bật cười, "80 tuổi anh còn sức chơi bóng rổ sao?"

"Sao không?" Lục Cẩm Diên chống tay xuống thảm, cúi người áp sát, "Thể lực anh thế nào, vợ chẳng rõ sao?"

Khương Duật Bạch bản năng lùi lại, bị dồn đến góc tường không còn đường lui, cuối cùng bị bóp cằm, ngắt lời thở.

Phòng vẽ vang lên tiếng nước chóp chép, nhưng nhanh chóng bị chuông điện thoại cắt ngang.

Lục Cẩm Diên đôi mắt u ám, không thỏa mãn cắn nhẹ môi dưới đầy đặn của cậu, lùi lại, lấy điện thoại từ túi ra.

Nhìn số gọi đến, anh nhíu mày, đứng dậy.

Khương Duật Bạch dựa tường thở hổn hển: "Điện thoại của ai?"

Lục Cẩm Diên đưa màn hình: "Bố anh."

Khương Duật Bạch lập tức căng thẳng: "Ông ấy định mắng anh à?"

"Không sao, qua điện thoại, ông ấy làm gì được anh." Lục Cẩm Diên cười trấn an, "Nghe xem ông ấy nói gì đã."

Khương Duật Bạch gật đầu, đứng dậy theo.

Lục Cẩm Diên bắt máy, bật loa: "Bố."

"Ừ." Đầu kia vang lên giọng uy nghiêm trầm thấp, "Năm nay định tổ chức sinh nhật cho con, về nhà trước ba ngày."

Lục Cẩm Diên và Khương Duật Bạch nhìn nhau, hơi nghi hoặc: "Mẹ không nói gì với bố sao?"

Lục Dịch Minh dừng lại: "Chuyện gì?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...