Chương 66: Lục Cẩm Diên, Em Nuôi Anh.
Editor: Tiểu Tinh Thần
Hôm sau, Khương Duật Bạch bị đánh thức mạnh mẽ khi ý thức còn đang mơ màng.
Cơ thể giấu dưới chăn thân mật ôm lấy một cơ thể rắn rỏi khác, những nụ hôn nóng bỏng không ngừng rơi xuống, vừa dễ chịu vừa hơi phiền lòng.
"Lục Cẩm Diên..." Giọng cậu khàn khàn, cố tránh né, nhưng cảm giác đau nhức và căng tức khắp người chậm rãi tràn vào thần kinh, khiến cậu không kìm được kêu lên một tiếng khó chịu.
"Vợ ơi, em tỉnh rồi?" Lục Cẩm Diên ngẩng mặt, dịu dàng hôn lên đôi mắt sưng đỏ vì khóc, "Có chỗ nào không thoải mái không?"
Khương Duật Bạch mất một lúc lâu mới yếu ớt trả lời: "Anh nên hỏi em, có chỗ nào thoải mái không..."
Cậu biết Lục Cẩm Diên có thể lực mạnh mẽ đến biến thái, nhưng khi ngày này thực sự đến, cậu vẫn hoàn toàn không chống đỡ nổi...
"Xin lỗi vợ, anh không kìm được..." Lục Cẩm Diên áy náy, đứng dậy lấy cốc nước từ tủ, "Uống chút nước trước đi."
Khương Duật Bạch nằm trong lòng anh, nhấp từng ngụm nước ấm, giọng bớt nghẹn, cuối cùng đỡ khó chịu hơn.
Lục Cẩm Diên cúi xuống liếm sạch vệt nước trên môi cậu, hôn thêm cái nữa, thì thầm dỗ: "Vợ ngủ tiếp chút đi, anh đi nấu cơm."
Tỉnh lại lần nữa, mùi thức ăn quen thuộc phả vào mũi.
Khương Duật Bạch ngồi dậy, vừa chạm chân xuống đất đã suýt ngã vì chân mềm nhũn.
Lục Cẩm Diên đẩy cửa vào đúng lúc, vội bước tới, một tay bế ngang cậu lên: "Sao tự mình đứng dậy?"
Khương Duật Bạch vòng tay ôm cổ anh, khẽ đáp: "Em muốn rửa mặt chút."
"Để anh bế em đi." Lục Cẩm Diên không nói nhiều, bế cậu vào phòng tắm, cẩn thận đặt lên bồn rửa.
Mông chạm bồn, ký ức điên cuồng tối qua trong phòng tắm ùa về, mặt Khương Duật Bạch nóng bừng, căng thẳng rụt người lại.
May là ban ngày Lục Cẩm Diên có vẻ bình thường, sau khi bôi kem đánh răng thì nhét bàn chải vào miệng cậu.
Khương Duật Bạch cầm bàn chải: "Để em tự làm."
Súc miệng xong, Lục Cẩm Diên hôn cậu vị bạc hà trà đá, kịp thời lùi lại trước khi mất kiểm soát: "Ăn chút gì trước đã."
Khương Duật Bạch lại được bế vào phòng ăn, ngồi xuống ghế.
"Uống chút canh lót dạ đã." Lục Cẩm Diên múc muỗng canh, thử nhiệt độ, tự nhiên đưa đến môi cậu, "Vợ há miệng, a—"
Khương Duật Bạch rùng mình vì sến, giơ tay cầm muỗng: "Em tự ăn..."
Niềm vui đút vợ bị cướp mất, Lục Cẩm Diên hơi tiếc nuối.
Nhưng nghĩ đến tương lai có thể dỗ vợ ăn những thứ khác, cả người lại sôi sục hứng khởi.
Bữa ăn kéo dài nửa tiếng, ăn no, Khương Duật Bạch tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi, thỏa mãn liếm môi.
Dù Lục Cẩm Diên thích hành cậu, nhưng nấu ăn thực sự ngon, lần nào cũng cho cậu no căng.
"No chưa, vợ?" Lục Cẩm Diên buông bát đũa.
Bình luận