Chương 61: Công Khai Với Bạn Cùng Phòng
Editor: Tiểu Tinh Thần
Những tưởng tượng tuyệt đẹp về "gia đình" của Lục Cẩm Diên cùng với những nỗ lực thực tế để biến điều đó thành hiện thực đã hoàn toàn khiến Khương Duật Bạch cảm động.
Sau khi bàn bạc, cả hai quyết định sẽ cùng dọn vào chung cư sau khi học kỳ này kết thúc.
Dọn vào ngôi nhà chung của họ.
Trước khi chính thức dọn ra sống chung, về việc khi nào công khai mối quan hệ với những người bạn cùng phòng, hai người có chút bất đồng.
"Không cần chọn thời điểm gì đặc biệt, cứ nói thẳng với họ là được." Lục Cẩm Diên bình thản, "Cùng lắm họ chỉ ngạc nhiên một chút thôi."
Khương Duật Bạch hơi do dự: "Không có dấu hiệu gì trước, tớ sợ sẽ làm họ sốc mất."
Một ký túc xá có hai người gay, mà hai người đó còn giấu mọi người để ở bên nhau...
"Sao lại gọi là không có dấu hiệu?" Lục Cẩm Diên tiến lại gần, hôn cậu một cái, cười khẽ, "Cậu nghĩ ai cũng có chỉ số thông minh như lão tam à?"
Dù họ đã rất kiềm chế trong ký túc xá, nhưng tình yêu luôn tràn ra từ ánh mắt, đặc biệt là với những người đang chìm trong tình yêu cuồng nhiệt.
"Thôi cứ chờ thêm chút nữa." Khương Duật Bạch hơi ngẩng cằm, nói nốt câu trước khi đón nhận nụ hôn tiếp theo, "Chờ qua giai đoạn cuối kỳ bận rộn này đã."
Gần cuối kỳ, mọi sinh viên đều trở nên bận rộn.
Khương Duật Bạch vốn rảnh là ở lì trong phòng vẽ, nhưng kỳ thi cuối kỳ ngoài việc nộp tác phẩm còn phải thi các môn tự chọn và kiến thức lý luận chuyên ngành, nên cậu buộc phải dành thời gian ôn tập các môn văn hóa.
Tuy nhiên, ký túc xá rõ ràng không phải nơi lý tưởng để ôn bài, mà số bạn cùng lớp ở lại phòng vẽ sau giờ học cũng ngày càng đông. Lục Cẩm Diên dứt khoát mỗi ngày đến thư viện chiếm trước hai chỗ ngồi, mỗi tối cùng cậu đi tự học.
Vị trí Lục Cẩm Diên chọn rất tinh tế, vừa gần cửa sổ vừa ở góc khuất, thường không ai đến làm phiền.
Khương Duật Bạch làm gì cũng cực kỳ tập trung, ôn bài cũng không ngoại lệ, cậu có thể ngồi yên một chỗ cả đêm.
Nếu không có người bên cạnh nắm tay cậu.
Bề ngoài, cậu đang đọc sách, Lục Cẩm Diên làm bài thi, nhưng chẳng ai biết dưới bàn, tay trái của cậu đang bị Lục Cẩm Diên nắm chặt trong lòng bàn tay.
Viết xong một đề thi, Lục Cẩm Diên buông bút, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.
Hàng mi dài như cọ vẽ khẽ rũ xuống, chớp động rất ít, dưới ánh đèn trần chiếu rọi, toát lên cảm giác mềm mại như lông tơ, khiến tim anh ngứa ngáy.
Anh vô thức xoa tay cậu, từ mu bàn tay trắng nõn đến đầu ngón tay hồng nhạt, rồi lại dùng lòng bàn tay hơi thô ráp xoa đi xoa lại.
Cảm giác lạ từ bàn tay khiến Khương Duật Bạch thoát khỏi kiến thức trong sách, nghiêng đầu nhìn anh với ánh mắt dò hỏi.
Bình luận