Chương 60: Món Quà Được Chuẩn Bị Tỉ Mỉ
Editor: Tiểu Tinh Thần
Khi Lục Cẩm Diên cầm tuýp thuốc mỡ đẩy cửa bước vào, trên giường đã không còn bóng người, chỉ còn lại chiếc chăn cuộn thành một cục. Anh không nhịn được bật cười, bước tới chọc chọc vào cục chăn nhỏ: "Tiểu Bạch thỏ của tớ đâu rồi?"
Người trốn trong chăn vẫn không động đậy, như thể bị dính phải phép thuật khiến cậu không thể nhúc nhích.
"Để tớ tìm thử xem nào..." Lục Cẩm Diên cố ý dùng giọng điệu kỳ quái như ông chú, nói: "Tiểu Bạch thỏ ngoan ngoãn, rốt cuộc đang trốn ở đâu chứ?"
Khương Duật Bạch nắm chặt mép chăn, vành tai đỏ bừng như sắp nhỏ máu.
Lục Cẩm Diên cũng không vội xốc chăn lên, mà nhân lúc cậu chưa kịp chuẩn bị, bàn tay ấm áp lặng lẽ luồn vào từ phía dưới.
Khương Duật Bạch mềm nhũn cả người, vài giây sau liền chủ động kéo chăn ra. Ở trong chăn lâu như vậy, khuôn mặt cậu đỏ ửng, ánh mắt long lanh nước, trông đáng yêu đến lạ.
Lục Cẩm Diên chợt thấy tim mình rung động, không kìm được cúi xuống hôn lên má cậu, hôn xong còn hung hăng cắn một miếng thịt mềm, tạo ra âm thanh vang dội.
Như thể muốn nuốt chửng cả người cậu vào bụng.
"A..." Khương Duật Bạch khẽ kêu lên, giơ tay đẩy anh ra.
"Thích lắm..." Lục Cẩm Diên qua lớp chăn giữ chặt lấy cậu, ánh mắt mê đắm, thì thầm: "Thích Tiểu Bạch thỏ lắm..."
Khương Duật Bạch hoảng hốt, hàng mi ướt át cụp xuống: "Tớ, tớ muốn đi rửa mặt."
"Được thôi." Lục Cẩm Diên đáp, kéo cậu ra khỏi chăn, "Nhưng trước tiên để tớ xem chân cậu có bị trầy xước không đã."
Chân trầy xước...
Cảm giác nóng rực vừa dịu đi bỗng chốc bùng nổ trở lại, Khương Duật Bạch lắp bắp: "Không, không cần... Không bị trầy gì hết..."
Lục Cẩm Diên nghiêm túc: "Vẫn nên kiểm tra một chút, lỡ bị trầy thì đi lại sẽ đau lắm đấy."
Nghe đến "đau lắm", cả người Khương Duật Bạch run lên, hoảng loạn nắm chặt chăn: "Thôi đi!"
Vừa nãy Lục Cẩm Diên trước tiên giúp cậu, sau đó nhân lúc cậu mệt lả không còn sức, anh vừa hôn vừa dỗ dành, khép đôi chân cậu lại...
"Ngoan nào, chỉ bôi thuốc thôi, tuyệt đối không làm gì khác." Lục Cẩm Diên cầm tuýp thuốc mỡ đặt trên tủ đầu giường, "Chẳng lẽ cậu không tin tớ sao?"
Khương Duật Bạch suy nghĩ một chút, rồi dứt khoát lắc đầu từ chối: "Tớ tự làm được."
Lục Cẩm Diên bất đắc dĩ cười: "Thôi được, tớ không nhìn."
Nói xong, anh đưa tuýp thuốc mỡ cho cậu, rồi quay người đi.
Khương Duật Bạch chậm rãi cởi quần ngủ, cúi đầu bôi thuốc lên phần đùi trong nóng rát.
Lục Cẩm Diên thầm đếm thời gian, đột nhiên quay lại: "Xong chưa?"
Đôi chân thon dài mở ra, để lộ phần đùi trong vừa hồng vừa sưng, khiến anh lập tức nhớ lại cảm giác mềm mại trơn mịn.
Bình luận