Chương 6: Mặc Dù Tôi Thích Con Trai
Editor: Tiểu Tinh Thần
Không ai bảo ai, hai người im lặng như tờ.
Nếu trên đời này có chuyện gì khiến người ta xấu hổ muốn độn thổ hơn việc bị bạn cùng phòng bắt gặp đang xem phim con heo, thì chắc chắn đó là bị một anh trai thẳng thắn ghét người đồng tính bắt quả tang ngay tại trận.
Rất nhanh, tiếng động rò rỉ từ tai nghe càng lúc càng lớn, Khương Duật Bạch đột nhiên giật mình hoàn hồn, tay chân luống cuống vồ lấy chuột, định tắt phụt cái phim ấy đi.
Thế nhưng, người ta càng hoảng càng vội, càng vội càng hoảng, cậu click mấy phát mà giao diện vẫn chẳng chịu tắt.
Thấy hai diễn viên chính sắp sửa diễn cảnh cảnh nóng, Lục Cẩm Diên đứng phía sau kịp thời vươn tay, tắt máy tính cái rụp.
Nguồn âm thanh duy nhất biến mất, căn phòng ký túc xá chìm vào một sự tĩnh lặng chết chóc.
Khương Duật Bạch: "Cái này..."
Lục Cẩm Diên: "Cái đó..."
Một lúc lâu sau, hai người đồng thanh mở miệng.
Lục Cẩm Diên: "Cậu nói trước đi."
Khương Duật Bạch: "Cậu nói trước đi."
Sau vài giây tạm ngừng, Khương Duật Bạch hít một hơi thật sâu, định kể hết đầu đuôi sự tình thì lại nghe người phía sau hỏi khẽ: "Có phải vô tình bấm nhầm vào quảng cáo nhỏ nhảy ra không?"
Khương Duật Bạch ngơ ngác quay mặt lại: "Hả?"
"Có thể là cài nhiều phần mềm quá, giờ mấy cái quảng cáo nhỏ màu vàng len lỏi khắp nơi ấy mà." Chỉ trong chốc lát, Lục Cẩm Diên đã chu đáo tìm sẵn lý do cho cậu, "Lát nữa cài phần mềm diệt virus, là có thể chặn mấy cái quảng cáo pop-up đó."
Khương Duật Bạch có chút ngớ người: "Dạ... được ạ..."
Lục Cẩm Diên thoáng chốc thở phào nhẹ nhõm, cố sức dằn xuống cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng.
Quả nhiên là vô tình bấm vào mà.
"Tớ về lấy điện thoại, chiều ra ngoài quên mất." Anh quay người đi về phía giường của mình, giọng điệu trở lại tự nhiên, "À phải rồi, tối nay câu lạc bộ bóng rổ liên hoan, lão nhất và lão tam đều ở đó, cậu có muốn đi không?"
Nhưng Khương Duật Bạch lúc này suy nghĩ vẫn còn rối tinh rối mù, bên tai tràn ngập một luồng tạp âm như ù tai, căn bản không nghe rõ anh đang nói gì, theo bản năng đáp lời: "Dạ, được ạ."
Lục Cẩm Diên khẽ khựng lại, có chút kinh ngạc quay đầu nhìn cậu: "Thật sự muốn đi à?"
Khương Duật Bạch vẫn đang ngơ ngác, gật đầu bừa: "Ưm."
Lục Cẩm Diên nhìn cậu dáng vẻ ngoan ngoãn như vậy, nghi ngờ trong lòng lại tiêu tan đi vài phần.
Hotboy Khương Duật Bạch mặt mũi chẳng dính bụi trần, bao nhiêu chuyện đều ngây thơ ngơ ngác, sao lại có thể lén lút xem phim trai làm tình trong ký túc xá chứ...
Huống hồ, cậu ấy trông cũng chẳng giống người đồng tính.
Nghĩ đến đây, Lục Cẩm Diên bật cười: "Được rồi, vậy chúng ta đi thôi."
Bình luận