Chương 54: Hôn Một Cái Trong Phòng Vẽ
Editor: Tiểu Tinh Thần
Tắm xong, Khương Duật Bạch vừa bước ra đã nhìn thẳng, trèo lên giường tầng.
Lục Cẩm Diên ngồi trước bàn, ánh mắt dán chặt vào mắt cá chân trắng ngần lộ ra, men theo đường cong mượt mà của cẳng chân di chuyển lên, khó khăn dừng lại ở đường cong lồi lõm giữa eo và hông.
Vòng eo ấy mảnh mai đến mức một tay có thể giữ chặt, khi anh nắm lấy, cậu chẳng thể nào thoát nổi. Nhưng phần hông phía dưới lại tròn trịa, căng mọng, khiến anh không khỏi tưởng tượng cảnh bóp lấy eo ấy, để cậu quỳ trước người anh, tạo tư thế lưng cong...
Giây tiếp theo, ánh mắt đen tối của anh bất ngờ chạm phải đôi mắt trong trẻo, sạch sẽ. Lục Cẩm Diên khựng lại, hơi bối rối quay mặt đi.
Khương Duật Bạch có chút ngơ ngác, nhưng không hỏi gì, ngồi xếp bằng trên giường, mở điện thoại.
"Sắp ngủ à, Tiểu Bạch?" Lục Cẩm Diên kìm nén cơn nóng trong lòng, nhìn lên giường tầng, "Tóc vẫn chưa khô."
"Chưa ngủ." Khương Duật Bạch vô thức sờ mái tóc hơi ướt, "Đợi chút rồi ngủ."
"Được." Lục Cẩm Diên đứng dậy, "Vậy tớ đi tắm đây."
"Ừ." Khương Duật Bạch đáp, mở khung chat WeChat với Tề Đông Đông, định chia sẻ với bạn thân tin mình thoát ế.
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, tớ muốn nói với cậu một chuyện.]
Tề Đông Đông: [Chuyện gì thế bảo bối!]
Khương Duật Bạch: [Tớ với Lục Cẩm Diên đang hẹn hò.]
Tề Đông Đông: [!!!]
Tề Đông Đông: [Từ bao giờ?]
Khương Duật Bạch: [Hôm qua bọn tớ cùng đi núi Ánh Trăng xem siêu trăng, cậu ấy tỏ tình với tớ lần nữa.]
Dưới ánh trăng tuyệt đẹp ấy, mắt cậu chỉ nhìn thấy Lục Cẩm Diên, trong đầu cũng chỉ có anh.
Tề Đông Đông: [Xem trăng! Nam thần đúng là lãng mạn!]
Tề Đông Đông: [Trai thẳng thông suốt, đáng sợ thật!]
Khương Duật Bạch nhớ lại từng khoảnh khắc đêm qua trên đỉnh núi, khóe môi bất giác nở nụ cười nhẹ.
Khương Duật Bạch: [Tớ cảm nhận được chân thành của cậu ấy.]
Dù chân thành ấy kéo dài bao lâu, ít nhất trong khoảnh khắc đó, cậu cảm nhận được tình yêu của Lục Cẩm Diên.
Cậu hoàn toàn không thể kháng cự, chỉ có thể nghe theo trái tim mình.
Tề Đông Đông: [Chẳng biết nói gì luôn...]
Tề Đông Đông: [Bảo bối, tớ thật sự rất rất vui cho cậu! Cậu chắc chắn sẽ mãi hạnh phúc!]
Khương Duật Bạch: [Cảm ơn cậu, Đông Đông.]
Tề Đông Đông: [Tìm thời gian ăn cơm chung đi, tớ phải nói chuyện với Lục Cẩm Diên cho ra lẽ.]
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, đừng làm khó cậu ấy.]
Tề Đông Đông: [Bảo bối, sao cậu thế! Tớ giống kẻ xấu xa thế à!]
Tề Đông Đông: [Cậu ta cướp mất bảo bối quý giá nhất của tớ, chẳng lẽ tớ không được dặn dò cậu ta cách chăm sóc cậu sao?]
Bình luận