Chương 53: Hôn Một Cái, Rồi Lại Hôn Một Cái
Editor: Tiểu Tinh Thần
Khi mở mắt lần nữa, tiếng người vang lên một cách mơ hồ bên ngoài lều.
Khương Duật Bạch khẽ ngẩng mặt, ánh mắt mơ màng dừng trên đường nét cằm sắc nét của anh, ý thức dần tỉnh táo.
Cậu nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay đang ôm eo mình, cẩn thận nâng cánh tay ấy lên.
Nhưng ngay trước khi thành công, cánh tay đó bất ngờ siết chặt, ép cậu mạnh hơn vào lồng ngực anh.
"Lục Cẩm Diên..." Khương Duật Bạch khẽ gọi, giãy giụa trong lòng anh, "Nên dậy xem mặt trời mọc rồi."
"Ừ..." Lục Cẩm Diên nhắm mắt cọ vào cậu, "Ôm thêm chút nữa."
Giọng nói vừa tỉnh giấc trầm thấp khàn khàn, âm thanh từ lồng ngực khiến tai Khương Duật Bạch tê dại, cậu không khỏi giãy giụa tiếp: "Cậu buông tớ ra trước, tớ không thở được."
"Tối qua ai là người ôm tớ không chịu buông?" Lục Cẩm Diên nới lỏng chút lực, cúi đầu cọ vào trán mịn màng của cậu, "Ngủ một giấc dậy, đã trở mặt không nhận người rồi?"
Ký ức đêm qua hiện lên, mặt Khương Duật Bạch nóng bừng, khẽ phản bác: "Tớ không có..."
"Vậy hôn một cái." Lục Cẩm Diên cười khẽ, "Phải hôn thật, không được qua loa với bạn trai cậu."
Hai chữ "bạn trai" vừa thốt ra, đầu óc Khương Duật Bạch nổ vang, vành tai trắng hồng rực.
Bạn trai, Lục Cẩm Diên là bạn trai cậu...
"Lại đây, tớ chuẩn bị xong rồi." Lục Cẩm Diên khẽ thúc giục.
Khương Duật Bạch giật mình, khó khăn rút một tay ra, che giữa môi hai người: "Chưa đánh răng, bẩn."
"Không bẩn, Tiểu Bạch thế nào cũng thơm." Lục Cẩm Diên hôn mu bàn tay cậu, cố ý tạo âm thanh.
Khương Duật Bạch khẽ run, giọng nhẹ nhàng thương lượng: "Chúng ta đi xem mặt trời mọc trước, được không?"
Lục Cẩm Diên nhìn cậu, ánh mắt mang chút nguy hiểm khó nói, nhưng cuối cùng vẫn buông tha: "Được, đi xem mặt trời mọc trước."
Hai người lần lượt chui ra khỏi lều.
Trời dần sáng, bầu trời phía đông nhuộm ráng đỏ, du khách đến xem mặt trời mọc đang tìm vị trí chụp ảnh đẹp nhất.
"Chúng ta qua bên kia đi." Lục Cẩm Diên nhìn quanh, tự nhiên nắm tay Khương Duật Bạch.
Họ vừa định đi sang tảng đá lớn, phía sau vang lên tiếng Thẩm Chiếu ồn ào: "Anh Lục! Tiểu Bạch! Bọn tớ đến rồi!"
Sau một đêm nghỉ ngơi, ba người quyết định dậy sớm leo lên đỉnh núi xem mặt trời mọc.
Khương Duật Bạch theo phản xạ tránh bàn tay to đang nắm mình, lùi sang bên.
Lục Cẩm Diên "chậc" một tiếng, nhìn họ: "Sao mấy cậu lại lên đây?"
"Khó khăn lắm mới đến núi Ánh Trăng một lần, không lên đỉnh sao được?"
"Đúng đúng!" Đinh Hồng Vũ gật lia lịa, nịnh nọt, "Lát nữa tớ chụp cho cậu mấy tấm!"
"Mặt trời sắp lên rồi!" Cách đó không xa vang lên tiếng du khách phấn khích.
Bình luận