Chương 52: Cho Cậu Thật Nhiều, Thật Nhiều Yêu Thương
Editor: Tiểu Tinh Thần
Ánh trăng dịu dàng, ánh mắt Lục Cẩm Diên còn dịu dàng hơn cả ánh trăng.
Khương Duật Bạch mơ màng nhìn lại anh, trong đôi mắt đen sâu thẳm phát hiện bóng hình mình phản chiếu.
Cậu bỗng muốn nhìn rõ mình trong mắt Lục Cẩm Diên trông thế nào, bất giác ngẩng mặt cao hơn, chóp mũi nhẹ nhàng cọ vào mũi anh.
Hoàn toàn là tư thế chủ động dâng lên một nụ hôn.
Hơi thở Lục Cẩm Diên rối loạn, gần như không thể chờ thêm mà muốn hôn ngay lập tức.
"Anh Lục! Tiểu Bạch!" Phía trước vang lên tiếng gọi ầm ĩ của Thẩm Chiếu, "Hai người đi sao chậm thế?"
Môi vừa chạm nhau, Lục Cẩm Diên đã bị một đôi tay đẩy ra.
Nhưng họ đứng quá gần, Khương Duật Bạch không đủ lực, vừa đẩy anh ra, cả người mất thăng bằng ngã ngửa ra sau.
"Tiểu Bạch!" Lục Cẩm Diên khẽ gọi, nhanh tay nhanh mắt ôm lấy eo cậu, kéo cậu vào lòng.
Khương Duật Bạch dựa vào lồng ngực ấm áp rộng lớn, tim đập thình thịch, bản năng nắm chặt áo trước ngực anh.
Lục Cẩm Diên vỗ nhẹ lưng mảnh khảnh của cậu để trấn an, rồi buông tay đỡ cậu đứng thẳng: "Không sao đâu."
Khương Duật Bạch bình ổn nhịp tim, bước chân đi tiếp về phía trước.
"Anh Lục!" Thấy họ chậm chạp không theo kịp, Thẩm Chiếu chạy lại, "Hai người làm gì thế?"
Lục Cẩm Diên bực bội đáp: "Giục gì mà giục, chẳng lẽ bọn tớ đi lạc được sao?"
Thẩm Chiếu cười đùa: "Chưa chắc đâu, lỡ anh Lục lại bắt cóc Tiểu Bạch thì sao?"
Lục Cẩm Diên: "..."
Về ký túc xá, Khương Duật Bạch ngồi xuống ghế, gục xuống bàn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trước đây chưa từng uống rượu, cậu không biết tửu lượng mình kém thế, chỉ nhấp một ngụm đã chóng mặt.
"Tiểu Bạch, còn khó chịu không?" Lục Cẩm Diên đưa tay sờ gáy cậu, "Tớ pha cho cậu ly nước mật ong nhé."
"Tớ cũng khó chịu! Tớ cũng muốn nước mật ong!" Thẩm Chiếu lại bắt đầu ồn ào.
Lục Cẩm Diên liếc xéo y, cười khẩy: "Cậu không sợ tớ bỏ độc vào nước mật ong à?"
Thẩm Chiếu "hiss" một tiếng: "Thôi, tớ không dám nhận..."
Lục Cẩm Diên đi đến bàn mình, lấy lọ mật ong, nhanh chóng pha xong nước mật ong.
Anh bưng ly đặt trước mặt Khương Duật Bạch, khẽ nhắc: "Hơi nóng, để nguội chút rồi uống."
"Được." Khương Duật Bạch ngẩng mí mắt, "Cảm ơn."
Lục Cẩm Diên cúi nhìn cậu: "Tiểu Bạch thỏ tửu lượng kém, sau này tớ canh không cho cậu uống nữa."
"Tửu lượng tớ đâu có kém?" Khương Duật Bạch ngẩng đầu, không phục phản bác, "Tớ lần đầu uống rượu, chưa có kinh nghiệm thôi."
Bình luận