Chương 5: Đang Xem Gì Thế?
Editor: Tiểu Tinh Thần
Từ nhỏ đến lớn, ngoài Tề Đông Đông, Khương Duật Bạch không có bạn thân nào khác. Nhưng cả cậu và Tề Đông Đông đều là gay, nên cậu chẳng biết bạn bè trai thẳng thường tương tác thế nào.
Có lẽ việc chia sẻ một chai nước là chuyện bình thường với trai thẳng, nhất là khi Lục Cẩm Diên vẫn chưa biết giới tính bị hấp dẫn của mình là nam.
Nghĩ vậy, Khương Duật Bạch cố dẹp chút gượng gạo trong lòng, muốn tỏ ra không quá làm lớn chuyện.
Lục Cẩm Diên nhìn cậu, bất ngờ đưa chai nước khoáng lại, cười hỏi: "Hay là cậu cũng muốn uống?"
Khương Duật Bạch không nghĩ ngợi, lắc đầu từ chối: "Tớ không uống."
Lục Cẩm Diên nhướn mày, liếc chai nước anh vừa uống, không nói gì thêm, tiện tay đặt lại lên bàn.
Khương Duật Bạch cụp mắt, dùng đũa gắp bún, cảm thấy bớt ngượng, định ăn tiếp.
Nhưng vì lần trước bất cẩn, lần này cậu ăn nhẹ nhàng, cẩn thận, nhai từng miếng nhỏ, hầu như không gây tiếng động.
Ăn được một lúc, ánh mắt từ trên đầu khiến cậu khó chịu, cậu ngẩng lên, hàng mi dài khẽ động: "Cậu không ăn à?"
"Ăn chứ." Lục Cẩm Diên cười toe, trước khi động đũa, gắp hai quả trứng cút trong bát mình sang bát cậu: "Thấy cậu thích ăn trứng cút, ăn thêm hai quả đi."
Khương Duật Bạch nhìn hai quả trứng cút nhỏ, định nói gì, nhưng cuối cùng chỉ thốt: "Cảm ơn."
Từ khi quen nhau, cậu hình như cứ liên tục cảm ơn Lục Cẩm Diên.
Chốc sau, cả hai ăn xong bún, một trước một sau.
Lục Cẩm Diên uống cạn cả nước canh cà chua, thỏa mãn đi sau cậu bạn Duật Bạch, hỏi: "Chiều còn lớp không?"
Khương Duật Bạch lắc đầu: "Không."
"Vậy cùng về ký túc xá?" Lục Cẩm Diên mời.
Khương Duật Bạch lo mình rẽ lối khác: "Tớ muốn ghé siêu thị trước, mua ."
"Vậy tớ cũng đi siêu thị." Lục Cẩm Diên đút tay vào túi, đổi hướng đi theo: "À, tối qua ngủ trên giường tớ thế nào?"
Giọng anh nghiêm túc, như chỉ quan tâm trải nghiệm dùng giường.
Khương Duật Bạch khựng bước, nhớ lại hơi thở đêm qua vương vấn quanh mình, không hề khó chịu, mà còn giúp cậu – người ngủ nông – hiếm hoi ngủ ngon cả đêm.
Dĩ nhiên, cậu chẳng kể nhiều với Lục Cẩm Diên, chỉ rụt rè đáp: "Cũng ổn."
"Vậy tốt rồi." Lục Cẩm Diên cười: "Đi, giúp cậu chọn nệm."
Siêu thị trong khuôn viên trường A khá lớn, hầu như đủ mọi thứ học sinh cần.
Lúc này siêu thị vắng người, nhưng hai người vừa vào đã thu hút gần hết ánh mắt.
Lục Cẩm Diên quen rồi, tới quầy, lịch sự hỏi: "Chào cô, nệm để đâu ạ?"
Cô thu ngân chỉ hướng: "Nệm ở kệ hàng đằng kia."
Bình luận