🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 48: Hơi Thở Của Anh Gần Trong Gang Tấc.

Editor: Tiểu Tinh Thần

Sau cơn mưa trời lại sáng, ánh nắng ban mai lén lút theo góc rèm tràn vào phòng ngủ, đánh thức thanh niên đang say giấc trên giường.

Khương Duật Bạch mở mắt, trần nhà xa lạ đập vào mắt, khiến cậu nhất thời không rõ mình đang ở đâu.

Lát sau, ý thức dần trở lại, cậu mới phát hiện mình lại ngủ trên giường trong phòng ngủ.

Sao lại thế này?

Đêm qua cậu không phải ngủ trên sofa sao?

Khương Duật Bạch ngồi dậy nửa người, ánh mắt nhìn quanh một vòng.

Đây là một phòng ngủ rất rộng, đồ đạc không nhiều, có vẻ hơi trống trải. Tông màu tổng thể là xám đen lạnh lùng, hoàn toàn khác với cảm giác Lục Cẩm Diên mang lại bên ngoài.

Khương Duật Bạch nằm lại xuống giường, nghiêng mặt khẽ ngửi gối.

Có lẽ vì không thường ở đây, mùi của Lục Cẩm Diên trên giường rất nhạt, nhưng đêm qua trong cơn mơ màng, cậu cứ cảm thấy mình được bao bọc bởi hơi thở quen thuộc dễ chịu, nên mới ngủ yên ổn thế...

Khương Duật Bạch nhắm mắt, đứng dậy xuống giường.

Mở cửa phòng ngủ, một mùi đồ ăn thơm nức xộc vào mũi, cậu hơi sững người, bước chân hướng về phía bếp.

Lục Cẩm Diên đang dùng thìa nếm cháo, chợt nghe một tiếng nhẹ bên tai: "Lục Cẩm Diên."

Anh lập tức quay lại, nụ cười rạng rỡ hiện trên mặt: "Chào buổi sáng, Tiểu Bạch."

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu sau lưng anh, thanh niên cao lớn tuấn tú cầm thìa chào buổi sáng với cậu, hình ảnh hài hòa đến mức Khương Duật Bạch không khỏi ngẩn ngơ.

"Đêm qua ngủ ngon không?" Lục Cẩm Diên đặt thìa xuống, nhanh bước ra khỏi bếp.

"Ngủ rất ngon." Khương Duật Bạch do dự, vẫn hỏi: "Đêm qua là cậu... đưa tớ lên giường à?"

"Nửa đêm tớ dậy, thấy cậu suýt lăn xuống sofa, thật sự không đành lòng." Lục Cẩm Diên dừng trước mặt cậu, cười bổ sung: "Nhưng cậu yên tâm, tớ chỉ ôm cậu lên giường, không làm gì khác."

Khương Duật Bạch nhìn xuống sàn: "Vậy đêm qua cậu ngủ đâu?"

"Đương nhiên là ngủ sofa." Giọng Lục Cẩm Diên đều đều, khiến người ta không thể nghi ngờ.

Khương Duật Bạch ngây thơ tin, hơi ngượng ngùng xin lỗi: "Xin lỗi, tớ chiếm giường cậu, hại cậu—"

"Để tớ xem mặt cậu." Lục Cẩm Diên ngắt lời, tự nhiên nắm cằm cậu, nhẹ nhàng nâng lên.

Khương Duật Bạch theo bản năng ngẩng mi, đối diện gương mặt tuấn tú thâm sâu trước mắt.

"Còn may xử lý kịp thời, không sưng nặng hơn." Lục Cẩm Diên buông tay, như thật sự chỉ xem vết thương trên mặt cậu: "Chưa qua 24 giờ, lát nữa ăn sáng xong, phải tiếp tục chườm lạnh."

"Ừ." Khương Duật Bạch ngơ ngác đáp.

"Đi rửa mặt trước đi." Lục Cẩm Diên nhắc: "Trong tủ có bàn chải mới, khăn mặt dùng của tớ, được không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...