Chương 4: Chai Nước Đó, Tớ Uống Rồi
Editor: Tiểu Tinh Thần
"Không cần!" Khương Duật Bạch không chút do dự từ chối, theo bản năng rụt người vào bên trong giường.
Cậu dường như bị giật mình, hai mắt vô thức mở to, đôi mắt vốn hơi hẹp dài trở nên tròn xoe, vô tội, trông càng đáng yêu hơn.
Lục Cẩm Diên thấy cậu phản ứng mạnh như vậy, không nói đùa nữa mà chủ động lùi lại một bước: "Nói đùa thôi, cậu tự xuống đi."
Khương Duật Bạch cảnh giác, giọng điệu hơi cứng nhắc: "Tớ không thích ngủ chung với người khác."
Cái loại giường đơn này, nhét hai người đàn ông to lớn vào, chắc chắn không tránh khỏi va chạm chân tay. Dù không tính đến giới tính đặc biệt của cậu, cậu cũng không thích ai đó lại gần như vậy.
Huống chi là người mới quen ngày đầu.
Lục Cẩm Diên ngẩn người, trên gương mặt tuấn tú không có vẻ khó chịu mà ngược lại còn tự kiểm điểm: "Xin lỗi, tớ hình như đã coi nhẹ thói quen sinh hoạt của cậu."
Anh nói vậy, Khương Duật Bạch lại thấy không tự nhiên.
Họ mới quen có một ngày thôi, tại sao Lục Cẩm Diên lại tốt với mình như vậy?
"Vậy thế này nhé, tớ đi ngủ trên giường lão tứ, cậu ngủ giường tớ, được không?" Lục Cẩm Diên dò hỏi ý kiến cậu.
Khương Duật Bạch nhìn anh: "Cậu..."
Ngủ được không?
Từ độ sạch sẽ của giường nam thần mà xét, chắc cậu ấy cũng không quen ngủ giường của người khác đâu nhỉ?
"Không sao, tớ sẽ trải một lớp ga giường của tớ lên trên đó." Lục Cẩm Diên dường như đọc được nửa câu sau mà cậu chưa nói ra, gương mặt anh tuấn khẽ cong lên, "Tớ không ngủ với cậu, vậy giờ cậu có thể xuống được chưa?"
Lời này nói ra có chút ý nghĩa khác, nhưng Khương Duật Bạch không hiểu, cậu cuối cùng cũng chấp nhận: "Được."
Cậu lật người, quỳ trên giường rồi lùi lại đến chỗ thang.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên theo dõi hoạt động của cậu, vô thức lướt từ đường cong lưng mảnh khảnh, mượt mà chậm rãi xuống dưới.
Khương Duật Bạch mặc một chiếc áo thun cotton trắng rất rộng thùng thình, bên dưới là chiếc quần ngủ dài đến đầu gối.
So với mấy người bạn cùng phòng quanh năm cởi trần trong ký túc xá, đây lẽ ra là một bộ đồ rất kín đáo, nhưng giờ đây, dưới ánh đèn trắng sáng như tuyết, lờ mờ có thể xuyên qua chiếc áo trắng thấy một đoạn eo thon thả, tiếp đó là đường cong vòng ba đầy đặn, săn chắc.
Ý thức được mình đang nhìn vào đâu, Lục Cẩm Diên đột nhiên thu ánh mắt lại, vành tai lại lần nữa nổi lên một cảm giác khó tả.
Ngay lúc anh nhíu mày, Khương Duật Bạch đã theo thang bò xuống.
Cậu xỏ dép lê, đứng trước mặt Lục Cẩm Diên: "Cảm ơn."
"Chăm sóc bạn cùng phòng mới, chuyện nên làm thôi." Lục Cẩm Diên lấy lại vẻ tự nhiên thường ngày, chiếc cằm với đường nét sắc sảo hơi nhếch lên, "Kiểm tra xem, giường tớ có sạch không?"
Bình luận