🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 31: Muốn Cướp Tiểu Bạch Về

Editor: Tiểu Tinh Thần

Có lẽ ánh mắt phía sau quá mãnh liệt, Khương Duật Bạch đang đứng trên ban công cảm nhận được, quay đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Lục Cẩm Diên.

Lục Cẩm Diên giật mình, theo bản năng nở nụ cười, rồi nhận ra mình đứng trong bóng tối, Tiểu Bạch có lẽ không thấy rõ mặt anh.

Anh thận trọng mở cửa ban công, bước vào, khép cửa lại.

Khương Duật Bạch thu ánh mắt, lại ngẩng lên nhìn vầng trăng treo xa trên bầu trời.

Lục Cẩm Diên đứng cạnh, vai kề vai, ánh mắt dừng trên gương mặt thanh tú, như sợ làm phiền tiên tử dưới trăng, giọng bất giác nhẹ nhàng: "Không ngủ được à?"

"Ừ." Khương Duật Bạch khẽ đáp, "Mơ ác mộng."

Lục Cẩm Diên nhíu mày, quan tâm: "Mơ gì thế?"

Khương Duật Bạch nhìn vầng trăng bất biến ngàn năm, mãi mới trả lời: "Mơ bị người ta bỏ rơi."

Lục Cẩm Diên giật mình: "Cậu biết cậu ta ngoại—"

Nói nửa chừng, anh nhận ra không đúng, vội dừng lại.

"Gì cơ?" Khương Duật Bạch quay sang, vẻ mặt mờ mịt.

"Không có gì..." Lục Cẩm Diên chột dạ né mắt cậu, "Ý tớ là, sao cậu lại mơ thế?"

Khương Duật Bạch cụp mi, nhất thời khó trả lời.

Lục Cẩm Diên thấy vẻ u buồn yếu ớt của cậu, tim đau nhói, vụng về an ủi: "Không đâu, chỉ là mơ thôi. Tiểu Bạch tốt thế, ai nỡ bỏ rơi cậu?"

Gã khốn đó mù mắt, mù lòng, có Tiểu Bạch rồi còn ngoại tình.

Nếu Tiểu Bạch là bạn trai anh, anh nhất định...

"Thật không?" Khương Duật Bạch ngẩng lên, ánh trăng phản chiếu trong mắt, "Tớ không tốt, tớ chẳng tốt chút nào."

Nếu cậu thật sự tốt, sao không ai muốn yêu cậu?

Ngay cả người thân thiết nhất cũng rời bỏ cậu.

Giọng cậu vỡ vụn, như khoan thủng tim Lục Cẩm Diên, anh vội nói: "Cậu rất tốt, Tiểu Bạch... Tớ thật sự thấy... Cậu thật sự rất tốt!"

Tình cảm không thể thốt ra hóa thành lời lặp lộn xộn.

Hiếm khi Lục Cẩm Diên nói năng lúng túng thế, cả hai lần đều trên ban công với cậu.

Khương Duật Bạch bật cười, cảm xúc buồn bã kỳ diệu tan đi.

Thấy cậu cười, Lục Cẩm Diên thở phào, nghiêm túc lặp lại: "Tiểu Bạch, cậu rất tốt, cậu xứng đáng với mọi điều tốt đẹp trên đời."

Khương Duật Bạch ngẩn ngơ nhìn vào mắt anh, như muốn phân biệt thật giả.

Hai người đối diện dưới ánh trăng, không khí bỗng nóng lên.

Chốc lát, Lục Cẩm Diên chịu không nổi, nhìn đi chỗ khác, cứng nhắc đổi đề tài: "Trăng đẹp không?"

Anh sợ nhìn thêm giây nữa, sẽ không giấu nổi khát khao trong mắt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...