Chương 3: Cậu Ngủ Giường Của Tớ Đi
Editor: Tiểu Tinh Thần
Lục Cẩm Diên là một trai thẳng chính hiệu.
Lục Cẩm Diên là một trai thẳng có vẻ ghét người đồng tính.
Khương Duật Bạch cứ như không có chuyện gì, nhét điện thoại vào túi quần rồi quay lại bàn tiếp tục sắp xếp đồ đạc.
Về giới tính của mình, cậu chưa bao giờ cố tình che giấu nhưng cũng chẳng hứng thú gì mà đi khoe khắp nơi. Từ trước đến nay, dù là lời tỏ tình từ người đồng giới hay khác giới, cậu đều từ chối thẳng thừng, chẳng phân biệt đối xử. Thế nên, những người biết cậu thích người đồng giới đến nay vẫn đếm được trên đầu ngón tay.
Vậy nên, chỉ cần cậu giữ khoảng cách với Lục Cẩm Diên, không chủ động nói ra giới tính của mình thì chắc sẽ không rước thêm phiền phức gì.
Cậu ghét nhất là phiền phức.
"Đi thôi!" Bên kia Thẩm Chiếu cuối cùng cũng dọn dẹp xong, vuốt vuốt lại mái tóc rồi nhanh chân bước ra ngoài, "Mấy cô em ơi! Anh Thẩm tới đây!"
"Cái đồ ham gái như ma đói." Chu Phong cười mắng một câu rồi đi theo ra ngoài, "A Diên, cậu xong chưa?"
Lục Cẩm Diên tiện tay chụp chiếc mũ lưỡi trai lên đầu, đáp: "Xong rồi, đi thôi."
Vừa ra đến cửa, anh đột nhiên lùi lại vài bước: "À đúng rồi, ký túc xá mình gần nhà ăn số hai hơn."
"Hả?" Khương Duật Bạch theo bản năng nghiêng mặt, nhìn anh với ánh mắt hơi mơ màng.
"Lát nữa cậu có thể đi nhà ăn số hai ăn tối, không cần đi xa quá." Lục Cẩm Diên giải thích cặn kẽ, "Ra khỏi ký túc xá rẽ phải, đi qua hồ tình nhân là đến nhà ăn số hai."
Khương Duật Bạch hiểu ra, gật đầu đáp: "Ừ."
"Ừm." Lục Cẩm Diên nhìn cậu thêm một cái, "Vậy tớ đi trước đây."
Rất nhanh, trong ký túc xá chỉ còn lại Khương Duật Bạch, bốn bề chợt trở nên tĩnh lặng.
Cậu thở phào một hơi, thẳng lưng rồi thả lỏng một chút, ngồi dựa vào ghế nghỉ ngơi.
Quả nhiên, cậu vẫn quen ở một mình.
Đang ngẩn ngơ một lát, điện thoại trong túi bỗng rung "ong" một tiếng. Khương Duật Bạch lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn từ Tề Đông Đông.
Tề Đông Đông là bạn thân nhất của cậu, cũng là một trong số ít người biết giới tính của cậu. Việc cậu xác định mình thích người đồng tính cũng là nhờ bạn tốt nhiệt tình giúp đỡ.
Tề Đông Đông: [Bảo bối Tiểu Bạch! Tớ tan học rồi! Tớ đến giúp cậu dọn ký túc xá ngay đây (hôn gió)]
Khương Duật Bạch: [Dọn xong rồi, vừa mới dọn xong.]
Tề Đông Đông: [Cái gì? Tớ kêu cậu tớ cơ mà? Cái thân bé tí tẹo của cậu thì làm sao mà dọn nổi!]
Tề Đông Đông: [Ký túc xá mới thế nào? Mấy gã đàn ông thối bên khoa tài chính không quấy rầy cậu chứ?]
Khương Duật Bạch: [Bạn cùng phòng mới rất... nhiệt tình.]
Tề Đông Đông: [Thế không phải là hiển nhiên sao! Trừ mấy thằng bạn cùng phòng cũ của cậu ra, ai mà từ chối được bảo bối Tiểu Bạch của tớ?]
Bình luận