Chương 21: Thèm Khát Cơ Thể Cậu Ấy, Như Kẻ Biến Thái!
Editor: Tiểu Tinh Thần
Là một chàng trai hai mươi tuổi khỏe mạnh cả thể chất lẫn tinh thần, Lục Cẩm Diên thậm chí còn cường tráng hơn nhiều bạn cùng lứa, nên việc anh có những nhu cầu nhất định là hoàn toàn bình thường.
Nhưng do gu thẩm mỹ quá kén chọn, trong lòng anh chưa bao giờ có một hình mẫu cụ thể để mơ mộng. Mỗi lần, anh chỉ giải quyết qua loa hoặc dồn sức vào vận động để xả năng lượng dư thừa.
Thế nên dù có nghĩ nát óc, anh cũng không hiểu nổi tại sao tối nay lại mơ về chuyện thân mật với một người cùng giới...
Đêm khuya tĩnh lặng, Lục Cẩm Diên dựa vào bồn rửa mặt, nhắm chặt đôi mắt hơi đỏ, tự ép mình nhớ lại những chuyện khó chịu để dập tắt sự kích động trong cơ thể.
Chẳng biết qua bao lâu, anh mở mắt, đôi mắt u tối cuối cùng trở lại bình tĩnh.
Trước khi rời phòng tắm, anh liếc nhìn chiếc quần lót vứt trong sọt đồ bẩn, giật mình cúi xuống nhặt lên.
Anh định giặt sạch ngay, nhưng sợ tiếng nước đánh thức bạn cùng phòng, cuối cùng chỉ vo tròn ném vào thùng rác, rút túi rác ra để sang một bên, thay túi mới.
Dù sao cũng chỉ là một chiếc quần lót, chẳng đáng gì.
Xong xuôi, anh rửa tay sạch sẽ, mới rón rén mở cửa phòng tắm, nhẹ nhàng bước ra.
Vừa đến trước giường, anh nghe tiếng sột soạt rất khẽ từ giường trên.
Anh lập tức đứng sững, không dám động đậy.
Ánh trăng lọt qua ban công, anh thấy một bóng người mảnh khảnh đang bò về phía đuôi giường.
Rõ ràng chỉ là cái bóng mơ hồ, nhưng trong mắt anh, dường như từng đường nét đều được vẽ ra rõ ràng.
Khương Duật Bạch ngủ mơ màng, mắt nửa mở, mò mẫm trèo xuống thang giường, chẳng hề biết dưới giường còn có người.
Khi xuống bậc thang cuối, cậu quay đầu, bất ngờ thấy một bóng đen cao lớn trong bóng tối, giật mình suýt hét lên, chân lỡ bước hụt.
"A!" Một tiếng kêu hoảng, bóng đen kia nhanh như chớp lao tới đỡ lấy cậu.
Ôm trọn vòng eo mềm mại, trong bóng tối mờ mịt, khứu giác và xúc giác của Lục Cẩm Diên trở nên nhạy bén hơn. Anh không kìm được, nhớ lại giấc mơ hoang đường vừa nãy.
Từng cảnh như phim chiếu chậm, rõ mồn một, hòa quyện với cảm giác lúc này, trở nên chân thật đến đáng sợ. Gần như ngay lập tức, cơ thể anh có phản ứng không nên có.
"Sao thế..." Thẩm Chiếu dường như bị đánh thức, lẩm bẩm hỏi.
Khương Duật Bạch còn chưa hết hoảng, lưng áp vào lồng ngực nóng ran, bàn tay ôm eo cậu mạnh mẽ đến rõ ràng. Cậu vội bám thang giường để giữ thăng bằng, nhân cơ hội thoát khỏi cái ôm phía sau.
Cái ôm trống rỗng, Lục Cẩm Diên lùi một bước, trong lòng chẳng biết là may mắn hay mất mát.
"Cảm ơn..." Khương Duật Bạch khẽ nói lời cảm ơn.
Bình luận