Chương 20: Nằm Gọn Trong Một Vòng Tay
Editor: Tiểu Tinh Thần
Nghe tiếng bước chân phía sau, Khương Duật Bạch nghiêng đầu: "Cậu tìm được chưa?"
"Cái gì?" Lục Cẩm Diên nhất thời chưa kịp phản ứng, như thể cái đầu cũng bị nóng đến mơ màng.
"Chẳng phải cậu đang tìm đồ à?" Khương Duật Bạch đứng thẳng dậy, ánh mắt dừng trên mặt anh, "Trông cậu nóng lắm, có cần chỉnh điều hòa thấp xuống không?"
"Không cần!" Lục Cẩm Diên giật mình tỉnh táo, bước đôi chân dài sải nhanh về phía giường mình, "Tớ hơi buồn ngủ, ngủ trước đây!"
Khương Duật Bạch ngẫm nghĩ, mở miệng hỏi: "Hôm qua cậu bảo muốn dạy tớ chơi bóng rổ, khi nào rảnh?"
Người đang chuẩn bị nằm xuống cứng đờ, Lục Cẩm Diên căng da đầu đáp: "Tớ lúc nào cũng được, tùy thời gian của cậu."
Vốn dĩ chính anh chủ động muốn tạo cơ hội, giờ đột nhiên đổi ý, chắc chắn Tiểu Bạch sẽ lại nghĩ ngợi lung tung.
Huống hồ, thất hứa cũng không hợp với phong cách hành xử nhất quán của anh.
Khương Duật Bạch không nhận ra chút thiếu tự tin trong giọng anh, suy nghĩ một chút: "Vậy mai nhé, tối mai tớ rảnh."
Lục Cẩm Diên: "Ok..."
Tối hôm sau, Khương Duật Bạch đúng hẹn đến sân bóng rổ.
Trên sân, trận đấu đang gay cấn, khán đài lác đác vài thành viên đội bóng, thỉnh thoảng bùng lên những tràng vỗ tay trầm trồ.
Khương Duật Bạch cầm chai nước khoáng vừa xuất hiện, đã có người phát hiện, hô to: "Hotboy!"
Những người khác nghe tiếng, đồng loạt quay đầu nhìn, thậm chí có người nhiệt tình đứng dậy: "Hotboy, đến xem anh Lục luyện tập à?"
Khương Duật Bạch vốn có ngoại hình xuất sắc, ai nhìn cũng khó quên. Huống hồ hôm liên hoan câu lạc bộ, anh Lục cưng chiều hotboy khoa nghệ thuật này thế nào, mọi người đều thấy rõ như ban ngày.
Khương Duật Bạch khựng bước, cố gắng kìm cảm giác gượng gạo, gật đầu với vài người, coi như chào hỏi.
"Chào cậu!" Một anh chàng cao lớn chủ động tiến lại gần, nở nụ cười khoe tám cái răng chuẩn chỉnh, "Lại gặp rồi, lần này nhớ tớ chưa?"
Dù sao cũng từng làm người mẫu cho mình vẽ, lần này Khương Duật Bạch nhận ra, khẽ cười: "Chào cậu, nhớ chứ."
Trình Mạnh Khang "hì hì" cười, hỏi: "Cậu đến tìm anh Lục à?"
Khương Duật Bạch đáp: "Ừ."
"Anh Lục vẫn chưa đánh xong trận này, cậu ngồi đây đợi chút nhé!" Trình Mạnh Khang lấy tay lau ghế.
Khương Duật Bạch cảm ơn rồi ngồi xuống, ánh mắt vừa lia về sân bóng, lại nghe đối phương hỏi: "Cậu tìm anh Lục có việc gì à?"
"Tớ muốn học chơi bóng rổ, cậu ấy hứa rảnh sẽ dạy tớ" Khương Duật Bạch không giấu giếm, trả lời thẳng thắn.
"Cậu muốn học bóng rổ à?" Trình Mạnh Khang nhích lại gần, tốt bụng tự tiến cử, "Nếu anh Lục không rảnh, tớ dạy cậu cũng được!"
Bình luận