Chương 19: Anh Không Thể Là Gay!
Editor: Tiểu Tinh Thần
Trước đây, khi thời tiết nóng nhất, do vận động chơi bóng quá sức, Lục Cẩm Diên thỉnh thoảng bị khí huyết dâng trào, dẫn đến chảy máu mũi một vài lần.
Nhưng như hôm nay, chảy máu mũi không rõ lý do, là lần đầu tiên.
Thẩm Chiếu vội nhảy khỏi ghế, lo lắng hỏi: "Không sao chứ anh Lục, sao tự dưng lại chảy máu mũi?"
"Không sao." Lục Cẩm Diên hơi cúi người, ngón tay thon dài đè xương mũi: "Xuống lầu giúp tớ mua túi chườm đá về là được."
"Được được, tớ đi ngay!" Thẩm Chiếu lao ra, đến cửa nhớ ra quay lại lấy điện thoại: "Chờ tớ! Lập tức về!"
"Từ từ thôi." Lục Cẩm Diên dặn, ngồi xuống ghế tiếp tục ép mũi cầm máu.
Vài phút sau, Khương Duật Bạch chuẩn bị tinh thần, chậm rãi bước ra khỏi phòng tắm.
Đang tắm dở thì có người xông vào, dù là bạn cùng phòng, nhưng Lục Cẩm Diên biết cậu là trai thẳng, cả hai khó tránh cảm thấy gượng gạo.
Nhưng vừa bước ra, thấy Lục Cẩm Diên tay đầy máu, cậu hoảng hốt dừng bước: "Cậu chảy máu mũi à?"
Nghe giọng cậu, Lục Cẩm Diên ngẩng lên, hình ảnh thanh niên đầy hơi nước đập vào mắt.
Ánh mắt vô thức trượt xuống, như xuyên qua chiếc áo ngủ rộng ướt át, thấy cơ thể và làn da ẩn dưới lớp vải...
Ngay lập tức, mũi nóng ran, dòng máu ấm lại trào ra, Lục Cẩm Diên vội đè mạnh hai bên mũi.
"Máu chảy dữ quá..." Khương Duật Bạch quên cả ngượng, bước nhanh tới, lo lắng: "Có cần đi bệnh viện không?"
"Không cần!" Lục Cẩm Diên phản ứng mạnh, ngửa ra sau: "Tớ không sao!"
Khương Duật Bạch giơ tay khựng giữa không trung, lùi lại, lúng túng đứng im.
Lục Cẩm Diên nhận ra hành động mình dễ gây hiểu lầm, che mũi giải thích: "Tớ sợ máu làm bẩn cậu... Tớ thật sự không sao."
Khương Duật Bạch gật đầu, nhẹ giọng: "Vậy tớ có thể giúp gì cho cậu?"
"Tớ về rồi!" Thẩm Chiếu thở hổn hển ngoài cửa, đưa túi chườm đá lạnh: "Anh Lục, đắp ở đâu?"
"Đưa tớ." Lục Cẩm Diên nhận túi chườm, đặt sau gáy: "Cảm ơn, lão tam."
Thẩm Chiếu xua tay: "Với quan hệ của tụi mình, cảm ơn gì chứ!"
Lục Cẩm Diên không nói thêm, cúi đầu chườm lạnh cầm máu.
"Để tớ giúp." Một lúc sau, Khương Duật Bạch không nhịn được lên tiếng: "Tớ giữ túi chườm cho."
Lục Cẩm Diên định từ chối, nhưng nghĩ Tiểu Bạch có thể buồn vì bị từ chối, liền nói: "Được, nhờ cậu nhé."
Khương Duật Bạch lặng lẽ giơ tay giữ túi chườm, cố định vị trí.
Ngón tay cậu luôn lạnh, nhưng so với túi chườm thì lại ấm áp. Khi vô tình chạm vào da gáy, một cảm giác run rẩy lan tỏa, khiến Lục Cẩm Diên cứng đờ.
Bình luận