Chương 18: Xông Vào Phòng Tắm Thấy Hình Xăm
Editor: Tiểu Tinh Thần
Khương Duật Bạch không nhận ra khí áp bên cạnh đột nhiên hạ thấp, nghĩ ngợi rồi nói: "Nhưng nếu cậu có việc khác thì thôi vậy."
"Không sao, không sao! Dù là việc lớn cỡ cứu trái đất cũng phải gác lại!" Thẩm Chiếu vui vẻ múa tay múa chân, vỗ ngực cam đoan: "Tuyệt đối bao dạy bao biết!"
"Giỏi lắm, anh Thẩm." Đinh Hồng Vũ không nhịn được trêu, giơ đũa làm micro: "Phỏng vấn chút nào, Tiểu Bạch, sao cậu lại chọn Thẩm Chiếu dạy chơi game?"
Khương Duật Bạch suy nghĩ, định mở miệng thì bị ngắt lời.
"Dĩ nhiên vì kỹ thuật của tớ cao!" Thẩm Chiếu đắc ý ngồi xuống, định gắp miếng thịt kho tàu chúc mừng, nhưng đũa bị chặn chặt.
Ngẩng lên, cậu đối diện ánh mắt âm trầm của Lục Cẩm Diên.
"Tối ăn ít thôi." Lục Cẩm Diên cười gằn, giọng đầy ẩn ý: "Ăn nhiều thịt quá, cẩn thận đầu óc bị dính mỡ, không dạy Tiểu Bạch chơi game nổi đâu."
Thẩm Chiếu dù hơi lo, nhưng bị Lục Cẩm Diên đè ép lâu, khó lắm mới hả hê một lần, đâu dễ bỏ qua, cười hì hì đáp: "Ai da, dù Tiểu Bạch chọn tớ, anh Lục cũng đừng ghen quá, sau này vẫn còn cơ hội mà!"
Lục Cẩm Diên cười lạnh, thả lỏng lực tay: "Được thôi, rảnh thì đấu một trận?"
"Đừng đừng đừng!" Thẩm Chiếu lập tức chịu thua, rụt cổ: "Tớ không có phúc đó, anh Lục đấu với lão đại đi!"
"Sao lại lôi tớ vào?" Chu Phong "chậc" một tiếng, túm cổ Thẩm Chiếu: "Lão tam, sao cứ thích hố mỗi mình tớ?"
"Yamete! Anh Phong tha cho tớ!" Thẩm Chiếu kêu khoa trương, khiến mấy cô gái gần đó liên tục liếc nhìn.
Một bàn năm hotboy, hai người nổi bật hẳn, muốn không thu hút cũng khó.
Đinh Hồng Vũ cười đập bàn, nhanh chóng nhập cuộc hỗn chiến.
Khương Duật Bạch khẽ cong khóe môi, mỉm cười nhìn bạn cùng phòng cãi lộn ầm ĩ.
Chỉ Lục Cẩm Diên mặt nặng nề, vẫn đang nghi ngờ bản thân và nhân sinh.
Sao Tiểu Bạch không chọn anh? Chẳng lẽ chê anh chơi game kém?
Không đúng, anh thế nào cũng mạnh hơn lão tam!
---
Vấn đề này ám ảnh Lục Cẩm Diên đến tận ngày trước kỳ nghỉ Quốc khánh.
Khi Khương Duật Bạch và Thẩm Chiếu đến sân bóng rổ tìm anh, anh đang đổ mồ hôi như mưa.
Như có linh cảm, sau một cú ném ba điểm vào rổ, Lục Cẩm Diên xoay người, ánh mắt sắc như diều hâu quét xuống khán đài, chạm đến dáng người thanh tú thì dịu đi.
"Anh Lục!" Thẩm Chiếu vung tay hét lớn: "Anh Lục, bọn tớ đến cổ vũ cậu!"
Lục Cẩm Diên chụm hai ngón tay chào từ xa, rồi nhận bóng từ đồng đội, tiếp tục đánh nốt hiệp sau.
Hai mươi phút sau, Lục Cẩm Diên cầm bóng kết thúc, bước nhanh đến trước khán đài.
"Anh Lục! Cậu ngầu quá!" Thẩm Chiếu nhiệt tình lao tới, "Tớ là fanboy của cậu!"
Bình luận