Chương 17: Anh Lục Bị Thất Thế?
Editor: Tiểu Tinh Thần
Khi nhìn thấy thông báo cuộc gọi trên điện thoại, trong lòng Khương Duật Bạch dâng lên một cảm giác bực bội, chẳng muốn nhận cuộc gọi này chút nào.
Nhưng cậu đồng thời cũng rất rõ, dù người kia phần lớn thời gian xem cậu như không khí, một khi nhớ đến cậu con trai này mà không tìm được người, chắc chắn sẽ làm rùm beng cho đến khi cậu xuất hiện mới thôi.
Người kia tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai thách thức quyền uy của mình.
Khương Duật Bạch siết chặt điện thoại, bước ra ban công mới ấn nút nghe.
"Quốc khánh về nhà một chuyến." Điện thoại vừa kết nối, đầu bên kia đã vang lên giọng nam lạnh nhạt, chẳng thèm chào hỏi mà đi thẳng vào vấn đề.
Khương Duật Bạch im lặng vài giây, thấp giọng đáp: "Quốc khánh con phải ở lại trường, thầy dạy vẽ giao bài tập."
"Bài tập gì mà quan trọng thế?" Đầu bên kia dường như cười khẩy, "Đừng kiếm cớ, quốc khánh về nhà đi."
Vừa dứt lời, Khương Duật Bạch chợt thấy Lục Cẩm Diên đang tiến lại gần ban công, theo bản năng giơ tay đóng chặt cửa, giọng càng hạ thấp: "Là bài tập rất quan trọng, con không thể về."
"Khương Duật Bạch." Người bên kia điện thoại nâng cao giọng, "Gần đây tôi quá nuông chiều cậu, nên cậu hoàn toàn không xem tôi ra gì, đúng không?"
"Nuông chiều?" Khương Duật Bạch đột nhiên không kiềm được cảm xúc, "Từ nhỏ đến lớn, ông có quan tâm tôi bao giờ chưa?"
Chẳng quản bao giờ, làm sao gọi là nuông chiều?
"Tôi không quân tâm cậu? Tôi không quân tâm cậu thì ai nuôi cậu ăn, nuôi cậu ở, cho cậu vào đại học?" Giọng đối phương lớn gấp đôi, đầy ý cảnh cáo, "Khương Duật Bạch, đừng bắt tôi lặp lại lần nữa."
Khương Duật Bạch há miệng, cuối cùng rũ mắt, không cảm xúc đáp: "Con biết rồi."
Cúp điện thoại, cậu đứng trên ban công hít sâu một hơi, xác định trên mặt không lộ vẻ gì khác thường mới đẩy cửa bước vào.
Vừa vào, cậu chạm phải một đôi mắt đầy cảm xúc phức tạp.
"Sao thế?" Khương Duật Bạch ngơ ngác hỏi.
Lục Cẩm Diên buột miệng: "Cậu vẽ—"
Vừa thốt ra hai từ, anh vội nuốt lại.
Nếu Tiểu Bạch không nói với anh, chắc chắn là vì chưa muốn cho anh biết.
Lẽ nào là...
Muốn tạo bất ngờ cho anh?
Nghĩ vậy, Lục Cẩm Diên cố gắng kéo khóe môi đang cong lên trở lại bình thường: "Không có gì, tớ chỉ muốn hỏi cậu vừa gọi điện cho ai?"
Khương Duật Bạch trở về bàn, giọng mơ hồ: "Cậu không quen đâu."
Ánh mắt cậu dừng trên màn hình iPad sáng lên, đoán Lục Cẩm Diên có thể đã thấy bản phác thảo, định mở miệng giải thích: "Thật ra bức vẽ này—"
"Cậu muốn tiếp tục vẽ à? Vậy tớ không làm phiền cậu." Lục Cẩm Diên lập tức ngắt lời, bước nhanh đến bên giường nằm xuống, ra vẻ sắp ngủ.
Bình luận