🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 16: Bức Tranh Này Vẽ Tớ Có Phải Không?

Editor: Tiểu Tinh Thần

"Không phải..." Lục Cẩm Diên muốn tìm lời giải thích, nhưng nhất thời không biết giải thích hành vi lạ lùng của mình thế nào.

Khương Duật Bạch nhìn anh, rồi liếc bát cơm thừa: "Ăn thêm hai miếng đi, đừng lãng phí đồ ăn."

Lục Cẩm Diên mặt buồn bực kéo khay đồ ăn lại, đáp: "Ừ, không lãng phí."

Nhưng món ăn bình thường thích, giờ ăn vào lại nhạt nhẽo, chẳng biết hệ vị giác có vấn đề gì.

Ăn được một lúc, hình xăm thoáng thấy lại hiện lên trong đầu anh.

Vị trí riêng tư như thế, chắc xăm để dành cho người thân mật nhất xem...

Khương Duật Bạch ngẩng lên, thấy anh dùng đũa chọc qua chọc lại trong bát, không nhịn được nói: "Thật sự không muốn ăn thì đừng cố."

Lục Cẩm Diên ngừng đũa: "Không có, ăn ngon mà."

Nói xong, như để phối hợp, anh nhét một miếng to vào miệng.

Đang cố nhai, lại nghe giọng trong trẻo tiếp lời: "Cậu thật sự không cần giảm cân đâu, dáng cậu tốt lắm rồi."

Dáng cậu tốt lắm.

Dáng tốt...

Cơm trong miệng đột nhiên có vị ngon, Lục Cẩm Diên nuốt xuống, khóe môi khẽ nhếch: "Thật không?"

"Ừ." Khương Duật Bạch khen thật lòng, mắt trong veo mang chút ngưỡng mộ, "Dáng như cậu, khó luyện lắm."

Không chỉ tỷ lệ cơ thể vượt trội, tám múi bụng gần hoàn hảo cũng do gen bẩm sinh, phụ thuộc vào cơ thẳng trên bụng. Có người dù tập luyện thế nào cũng chỉ được sáu múi.

Lục Cẩm Diên nghĩ mình nên khiêm tốn chút, nhưng thấy người đối diện là Khương Duật Bạch, nụ cười càng rõ: "Để có múi bụng, tớ cũng nỗ lực nhiều lắm."

"Ừ." Khương Duật Bạch gật đầu đồng tình, "Bất cứ việc gì cũng cần nỗ lực."

Như cậu ngày qua ngày cầm bút luyện vẽ, kỹ thuật mới ngày càng tiến bộ.

Chỉ vài câu nói, Lục Cẩm Diên thấy ngon miệng hơn, ăn sạch cơm thừa, còn muốn ăn thêm chút nữa.

Nhưng nghĩ tối ăn nhiều khó tiêu, anh đặt đũa xuống: "Còn sớm, đi dạo một vòng tiêu cơm không?"

Khương Duật Bạch nhìn đồng hồ treo ở nhà ăn, gật đầu: "Ừ."

Hai người sóng vai đi trên lối nhỏ trong trường, thỉnh thoảng nói vài câu, chẳng cố tìm đề tài, thoải mái tận hưởng gió đêm.

Đến khi qua sân thể dục nhỏ, một nhóm nam sinh đang chơi bóng gọi Lục Cẩm Diên: "Anh Lục! Chơi bóng nè!"

Lục Cẩm Diên dừng bước, nghiêng đầu nói nhỏ: "Bạn cùng lớp tớ."

"Cậu muốn chơi bóng à?" Khương Duật Bạch cũng dừng.

Lục Cẩm Diên do dự, tiếng gọi trên sân lớn hơn.

Khương Duật Bạch chỉ ghế dài bên cạnh: "Đi chơi đi, tớ ngồi đó chờ."

"Ừ." Lục Cẩm Diên lấy điện thoại trong túi đưa cậu giữ, "Tớ chơi một lát, đợi tớ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...