Chương 15: Đây Có Phải Hình Xăm Cặp Không?
Editor: Tiểu Tinh Thần
Khương Duật Bạch ngẩn người, theo bản năng đưa tay nắm vạt áo thun rộng, đầu ngón tay kéo mạnh áo xuống.
"Chữ đen nhỏ gì?" Thẩm Chiếu vươn cổ, tò mò nhìn cậu từ trên xuống, "Tiểu Bạch, cậu viết chữ trên eo à?"
"Không phải..." Khương Duật Bạch cụp hàng mi dài, nhẹ giọng đáp, "Là hình xăm."
Lục Cẩm Diên nhướng mày: "Hình xăm?"
"Trời ơi! Tiểu Bạch mà cũng có hình xăm?" Chu Phong kinh ngạc, "Nhìn cậu chẳng giống người sẽ xăm mình tí nào."
Khương Duật Bạch hơi nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc: "Xăm mình mang nhiều ý nghĩa, bất cứ ai thích đều có thể xăm."
Chu Phong vội xua tay: "Tớ không có ý đó, ý là... cậu thấy đấy, tớ không diễn đạt rõ! Tiểu Bạch, cậu hiểu ý tớ mà, đúng không?"
"Tớ hiểu." Khương Duật Bạch nhìn thẳng, giọng chân thành: "Tớ chỉ mong mọi người đừng có ấn tượng xấu về xăm mình."
"Sao thế được? Tớ thấy xăm mình siêu ngầu!" Thẩm Chiếu vỗ mạnh cánh tay, mặt hớn hở tưởng tượng, "Tớ luôn muốn xăm một bông hoa lớn đầy tay, để người ta nhìn là biết không dễ chọc!"
Khương Duật Bạch nhìn y, chân thành gợi ý: "Nếu chỉ để trông ngầu, cậu có thể mua tấm hình xăm dán."
"Hình xăm dán hahaha!" Tống Hồng Vũ cười không nể nang "Tiểu Chiêu, sao không mua hính dán hình mèo con, đảm bảo dọa chết người luôn meo meo meo!"
"Áaa, lão tứ! Cậu tiêu rồi!" Thẩm Chiếu gào lên, nhào tới, định vật lộn với cậu ta "Ăn kiếm đây!"
Hai người lăn lộn trên giường, phá tan không khí ngượng ngùng trong ký túc xá.
Khương Duật Bạch quay lại, tiếp tục tìm tai nghe bluetooth.
"Để tớ giúp." Lục Cẩm Diên nhớ ra mình định làm gì, bước tới sau cậu, vươn tay mò trên giường, "Ở vị trí này à?"
Hơi thở thanh mát dễ chịu từ sau lưng như một tấm lưới, bao trùm lấy Khương Duật Bạch.
Lưng cậu bất giác thẳng tắp, không tự nhiên tiến sát thành giường, cố tránh lồng ngực nóng bỏng rắn chắc kia.
Nhưng từ góc nhìn của Chu Phong, Lục Cẩm Diên như đang ôm Tiểu Bạch vào lòng, sự chênh lệch chiều cao và vóc dáng khiến người trước che khuất người sau.
Hắn mơ hồ thấy có gì không đúng, nhưng không nói rõ được. Quay sang nhìn lão tam lão tứ lăn lộn trên giường, hắn chợt hiểu mình nghĩ nhiều.
"Ở đây à?" Lục Cẩm Diên cũng cúi người tới, bàn tay xương rõ mò mẫm trên giường, "Hình như tớ tìm được rồi."
Khi cúi đầu, tóc ướt cọ nhẹ qua môi anh, mang theo cảm giác ngưa ngứa khó tả.
Nhưng lần này, anh không giật mình lùi lại, mà lặng lẽ hít sâu, như muốn hút trọn hương thơm quanh mũi vào phổi.
Khương Duật Bạch vô thức nắm chặt lan giường: "Ở đâu?"
"Đây." Lục Cẩm Diên chậm rãi rút tay, ngón thon dài cầm hộp tai nghe trắng.
"Cảm ơn." Khương Duật Bạch nói lời cảm tạ, giơ tay định lấy, nhưng bàn tay lớn bất ngờ khép lại, đầu ngón tay lạnh bị bao trong lòng bàn tay nóng rực.
Bình luận