🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: Tiểu Bạch, Eo Cậu Thon Quá

Editor: Tiểu Tinh Thần

Vừa dứt lời, Tề Đông Đông từ hoảng loạn chuyển sang kinh ngạc, la to lên: "Hơn hai mươi xăng? Thiệt hả?"

Lục Cẩm Diên liếc Khương Duật Bạch, thấy đôi mắt trong veo mở tròn, nhìn anh đầy khiếp sợ, lẫn chút gì đó khác, tóm lại làm anh hài lòng.

"Ừ." Anh nhàn nhạt khẳng định lại, thậm chí hỏi ngược lại: "Vậy theo ý cậu, hai mươi centimet là rất ưu tú à?"

Tề Đông Đông: "..."

Khoe khéo, đây là thứ được gọi là khoe một cách quý's tộc's trong truyền ư?

Lúc này, Khương Duật Bạch tỉnh táo lại, phản ứng đầu tiên là nhìn quanh, xác nhận không có người thứ tư nghe được cuộc nói chuyện của họ.

Hai người này, tự nhiên lại bàn chuyện kích cỡ riêng tư thế này ngay trên bàn ăn...

Đây là chuyện có thể nói công khai sao?

"Được rồi!" Qua cơn sốc, Tề Đông Đông cắn răng chịu thua. Giây sau, giọng y lại cao vút: "Chiều dài đúng là không bằng cậu, vậy không bằng ta so thời gian kéo dài ưm ưm um..."

Khương Duật Bạch nhanh như chớp bịt miệng y.

Lục Cẩm Diên sắc mặt phức tạp hơn: "Cậu biết cả chuyện đó à?"

Khương Duật Bạch: "..."

Tề Đông Đông: "Ô ứm ưm! Ố ực ậu ùm ứm ứm"

Cậu nói đi! Rốt cuộc cậu được mấy phút?

"Đông Đông, người đứng ngay cửa kia là bạn cậu đúng không?" Khương Duật Bạch liếc nam sinh đang chờ ngoài cửa từ nãy, "Tôi cậu ta sốt ruột lắm, cậu đi mau đi."

Tề Đông Đông: "Ố ông ứm ự, ao ối ửm ứm ưm"

Tớ không nói bậy, bảo bối thả tớ ra!

Sau khi ánh mắt xác nhận Tề Đông Đông sẽ không nói năng bừa bãi, Khương Duật Bạch mới thả y ra.

"Được rồi giờ cũng hơi muộn rồi, lần sau nói tiếp." Tề Đông Đông đứng dậy, chìa tay thân thiện với nam thần: "Rất vui khi được gặp cậu."

Lục Cẩm Diên cũng đứng lên, gật đầu cười: "Tớ cũng rất vui khi được gặp cậu."

Dù nói vậy, tay anh chạm vào tay Tề Đông Đông liền rút ra ngay, nhanh đến mức khiến người ta nghi ngờ có thật sự nắm hay không.

Tề Đông Đông giữ nụ cười ngoài mặt, trong lòng điên cuồng phàn nàn.

Quả không hổ là thẳng nam kinh điển, trên người y có mang virus đâu mà chỉ nắm tay cũng miễn cưỡng thế?

"Mau đi đi." Khương Duật Bạch không chờ được thúc giục.

"Vậy tớ đi đây, hẹn gặp lại bảo bối." Tề Đông Đông xoay người bước ra, đi vài bước lại quay lại: "Tiểu Bạch, bạn trai cậu nhà còn siêu giàu nhé!"

Khương Duật Bạch: "Cậu có đi hay không?"

"Đi!" Tề Đông Đông chạy vội ra cửa.

Nhìn bạn thân rời đi, Khương Duật Bạch quay lại, hơi ngượng: "Đông Đông nói hơi nhiều ha."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...