Chương 13: Không Chỉ 20cm Thôi Đâu
Editor: Tiểu Tinh Thần
Khương Duật Bạch theo bản năng quay mặt đi: "Không cần đâu."
Dù cậu đã nhiều lần thấy Lục Cẩm Diên cởi trần trong ký túc xá, nhưng đó là khi có các bạn cùng phòng khác. Giờ đây, trong phòng vẽ chỉ có hai người, việc bất ngờ kéo áo khoe cơ bụng nghe có chút kỳ lạ.
"Sao lại không cần?" Lục Cẩm Diên đã nắm mép áo thun, ra vẻ muốn kéo lên nhưng chưa kéo. "Tớ không thể làm người mẫu vẽ thực cho cậu sao?"
Khương Duật Bạch hơi khó xử: "Cũng không phải... không được."
Nhưng người này có nhớ là mình tắm xong còn phải mặc kín mít mới ra ngoài không? Sao tự nhiên lại muốn làm người mẫu, lại còn làm mẫu nude...
"Tớ chưa bao giờ làm người mẫu cho họa sĩ, cảm giác chắc sẽ thú vị lắm." Lục Cẩm Diên tỏ ra thực sự hứng thú, lại hỏi bằng giọng trưng cầu: "Tiểu Bạch, cậu có muốn vẽ tớ không?"
Khương Duật Bạch nhìn bức vẽ, cân nhắc một lúc rồi thành thật đáp: "Muốn, nhưng không phải hôm nay."
Từ lần đầu gặp, cậu đã thấy dáng người Lục Cẩm Diên rất đẹp, rất hợp làm người mẫu nhân thể. Giờ đối phương chủ động đề nghị, cậu chẳng có lý do từ chối.
"Vậy khi nào cậu muốn vẽ, cứ nói với tớ, tớ sẵn sàng bất cứ lúc nào." Lục Cẩm Diên cúi người, làm động tác quý ông. "Được làm người mẫu cho thầy Tiểu Bạch là vinh hạnh của tớ."
Khoảnh khắc ấy, Khương Duật Bạch khó tránh khỏi cảm giác may mắn. Nhờ Tề Đông Đông hiến kế, từ khi biết cậu có bạn trai, Lục Cẩm Diên đã bớt đề phòng, thái độ gần như tự nhiên như trước.
Sau khi thống nhất, cả hai lần lượt rời phòng vẽ.
"Nhìn này, xe yêu của tớ." Lục Cẩm Diên chỉ vào chiếc xe đạp địa hình đỗ bên đường. "Tự tay tớ độ lại."
Xe đạp địa hình thường không có ghế sau, dù có thêm cũng khó chịu nổi trọng lượng một nam thanh niên. Nhưng nhờ nỗ lực cùng thợ sửa xe, anh vẫn độ thành công.
Khương Duật Bạch chân thành cảm thán: "Cậu đúng là giỏi thật."
Lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn, Lục Cẩm Diên cong môi, khiêm tốn: "Cũng thường thôi, không khó lắm."
Đêm xuống, thời tiết dịu mát, xe đạp lướt nhanh trên đường trường, làn gió nhẹ đối diện thổi tới thật dễ chịu.
Khương Duật Bạch một tay nắm mép ghế sau, giọng ẩn chút vui vẻ hiếm hoi: "Trước giờ toàn thấy người khác đạp xe, hóa ra ngồi lên lại có cảm giác thế này."
"Cậu muốn học đạp xe không?" Lục Cẩm Diên không quay lại, giọng trầm vang trong gió. "Tớ dạy cậu, đảm bảo không để cậu ngã đau."
Khương Duật Bạch do dự, nhỏ giọng: "Không học đâu."
Lục Cẩm Diên dường như cười khẽ: "Cũng được."
Đang nói, xe tới trước một con dốc dài.
"Sắp xuống dốc, bám chắc vào." Lục Cẩm Diên chu đáo nhắc.
Bình luận