Chương 1: Bán Khỏa Thân
Editor: Tiểu Tinh Thần
Vào đầu tháng Chín, kỳ học mới tại Đại học A bắt đầu.
Buổi chiều, khoảng ba bốn giờ, ánh nắng gay gắt như lửa, xuyên qua những tán cây rậm rạp, hắt xuống sân trường, nóng đến mức khiến da người bỏng rát.
Khương Duật Bạch ôm tập phác thảo, đi ngang qua sân thể dục nhỏ. Tai nghe bluetooth của cậu đang phát một bài hát vừa đến đoạn cuối. Đột nhiên, tiếng hét phấn khích của các nữ sinh vang lên, rõ ràng truyền vào tai cậu.
"Trời ơi! Đẹp trai quá đi! Tớ sắp bị mê hoặc ngất mất rồi!"
"Ghi bàn nữa đi! Nam thần lại ghi bàn kìa!"
"Nam thần cố lên nào—Ơ, ai thế kia?"
Tiếng cổ vũ bất chợt đổi hướng. Ánh mắt của các nữ sinh ngẩn ngơ hướng về một bóng dáng mảnh khảnh, cao ráo đang bước đi.
Dù thời tiết đang nóng bức, người ấy lại toát lên vẻ thanh thoát, sạch sẽ. Khi lướt qua, cậu còn thoang thoảng một mùi hương mát lạnh, như thể cả người là một khối ngọc trong trẻo, tách biệt hoàn toàn với mọi thứ xung quanh, dường như thuộc về một thế giới khác.
Chỉ cần lộ ra nửa bên khuôn mặt, vẻ đẹp của cậu cũng đủ khiến người ta nín thở.
"Hình như là... Khương Duật Bạch của khoa Mỹ thuật!" Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa kêu lên khe khẽ.
"Trời ơi, đúng là cậu ấy! Mẹ ơi, cậu ấy đẹp quá..."
"A a a, tớ phản bội thần tượng rồi!"
Khương Duật Bạch, hotboy của khoa Mỹ thuật Đại học A, là người cực kỳ kín đáo, không thích ồn ào, hiếm khi tham gia các hoạt động công khai trong trường. Ảnh hotboy của cậu trên bảng bình chọn chỉ là một tấm hình chứng minh thư được cắt ra. Nhờ vẻ mỹ miều được truyền miệng, cậu trở thành hệ thảo bí ẩn nhất của trường.
Nhưng điều nổi tiếng hơn cả vẻ đẹp của cậu chính là thiên phú và tài năng vượt trội.
Đây là lần đầu tiên vài cô gái được thấy cậu ngoài đời. Trong lúc họ thì thầm bàn tán sôi nổi, Khương Duật Bạch đã đi ngang qua.
Giây tiếp theo, các cô đồng thanh hét lên: "Cẩn thận trái bóng!"
Biến cố xảy ra bất ngờ. Khương Duật Bạch chưa kịp phản ứng thì một tiếng "Bốp" vang lên bên tai, khiến cậu giật mình, trái tim như hẫng đi một nhịp.
Cùng lúc, một vật gì đó nóng hổi lướt qua vành tai cậu.
Cảm giác run rẩy lan tỏa từ tai, Khương Duật Bạch giật mình, ngơ ngác ngẩng lên, hàng mi khẽ run.
Một cánh tay dài, săn chắc đập vào mắt cậu. Cơ bắp trên cánh tay nổi rõ, phủ một lớp mồ hôi mỏng, toát lên hơi nóng mạnh mẽ.
Theo đường nét cơ bắp mượt mà nhìn lên, cậu bắt gặp một khuôn mặt anh tuấn, góc cạnh.
Làn da trắng mịn, đôi mắt đen sâu thẳm, sống mũi cao mang chút nét lai, đường nét khuôn mặt hoàn hảo như tượng tạc.
Gió nhẹ thổi qua, giọt mồ hôi trên trán người thanh niên lăn xuống theo đường cong gò má, nhỏ "tách" một tiếng trên xương quai xanh.
Bình luận