Chương 97: 97
Editor: Chupachups
--------------
Vợ chồng son ở kinh đô đợi ăn Tết xong, liền mang theo đứa con nhỏ còn đang quấn tã, ngồi máy bay trở về Hỗ Châu. Ăn Tết xong, Diêm Trạch Dương tham gia họp lớp, mang theo Ôn Hinh và con cùng ăn một bữa cơm tại một phòng riêng của nhà hàng.
Không ít bạn học cũng mang theo người nhà. Diêm Trạch Dương đến sau cùng, mặc áo khoác cổ bẻ thịnh hành ở kinh đô, thực chất là kiểu dáng được Ôn Hinh cải tiến. Anh mặc một thân thẳng thớm, bước vào phòng riêng. Tuy anh vẫn giữ vẻ mặt quen thuộc như mọi khi, nhưng nhìn vào đuôi lông mày và thần sắc, ai cũng nhận ra anh giờ đây có vợ hiền con ngoan, cuộc sống viên mãn yên ổn, hạnh phúc thong dong. Trạng thái của anh khác hẳn thời độc thân, càng thêm rạng rỡ, càng thêm xuất sắc.
Anh bước vào phòng riêng trước, mở cửa để vợ bước vào sau.
Mọi người chỉ thấy Diêm Trạch Dương phía sau là một người phụ nữ mặc áo len cổ chữ V trắng muốt, váy dài ôm sát màu kaki, đi giày thể thao trắng, tóc búi cao gọn gàng, vài sợi tóc tự nhiên rũ xuống. Ai mà nghĩ đây là người phụ nữ vừa sinh con xong? Trông cô như một cô gái chưa chồng, lại còn rất trẻ.
Cả đám người ngây người.
Chỉ thấy cô da trắng như tuyết, màu da gần như hòa lẫn với màu áo len trắng, thậm chí còn trong suốt hơn. Gương mặt cô hơi bầu bĩnh, đôi má hồng hào, đôi mắt to long lanh như biết nói, nhìn khắp phòng. Khóe miệng cô nở nụ cười ngượng ngùng.
Trong tay cô ôm một đứa bé mặc quần áo liền thân màu hồng phấn, bé xíu xiu, trông chỉ mới hơn hai tháng tuổi. Ban đầu bé nằm trên vai mẹ, mông chổng lên, trông rất đáng yêu.
Diêm Trạch Dương đứng ở cửa nhanh chóng bế con từ tay vợ. Khi khuôn mặt nhỏ nhắn của bé lộ ra, các bạn học đều phát cuồng. Đây là thiên thần nhỏ từ đâu tới vậy? Trông bé như một thiên sứ vậy.
Ban đầu các bạn học đều đoán, hai vợ chồng đều là tiên đồng ngọc nữ, không biết con của họ sẽ thế nào. Giờ thì họ đã biết, gen của người đẹp mạnh mẽ đến mức nào. Lẽ ra họ nên biết sự thật tàn khốc này, người đẹp sinh ra con cũng đẹp.
Hôm nay trên bàn cơm có không ít bạn học nữ, còn có người nhà của các bạn học nam. Ban đầu mọi người còn giữ ý tứ, nhưng khi thiên thần nhỏ xuất hiện, ai còn giữ được vẻ ngại ngùng nữa, tất cả xúm lại, thi nhau trêu chọc thiên thần nhỏ.
Đôi mắt to tròn long lanh của bé, giống hệt mẹ, trong mắt như có những ngôi sao nhỏ. Bé muốn ngôi sao nào, chắc chắn không ai nỡ hái trăng cho bé.
Bé mới hơn một tháng tuổi, đang tuổi tò mò, thấy nhiều người như vậy, lại rời khỏi vòng tay ấm áp ngọt ngào của mẹ, đôi mắt to tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng cũng tìm thấy mẹ, lập tức miệng nhỏ hồng hào mím lại, sắp khóc.
Cái mím môi đó lại khiến mọi người đổ rạp vì đáng yêu.
Có người còn hô: "Ôi trời ơi, sắp khóc rồi..."
Đứa bé thực sự rất đáng yêu và nhõng nhẽo. Chỉ cần Ôn Hinh chậm một chút, nước mắt đã chực trào trên mi bé, khiến đám bạn học của Diêm Trạch Dương xung quanh tan chảy, kêu la ầm ĩ.
Bình luận