🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 96: 96

Editor: Chupachups

--------------

Chắc là chính ủy Diệp chưa từng thấy Diêm Trạch Dương yếu đuối bất lực đến vậy, Diêm ma đầu không sợ gì, vậy mà chỉ vì mấy tiếng kêu đau của vợ mà mặt trắng bệch, chân run rẩy. Không đứng nổi, phải ngồi xuống ghế mới trấn tĩnh lại được.

Dương Hòa Miêu cũng ở đó, cô ấy chưa từng thấy ai đau vợ đến thế, lúc Ôn Hinh mang thai tháng cuối, đi tắm hay đi vệ sinh đều được đoàn trưởng Diêm bế.

Mỗi lần khám thai, đoàn trưởng Diêm đều sắp xếp thời gian lái xe đưa cô đi, hôm sinh, Ôn Hinh đau đến quỳ rạp xuống đất không đứng dậy nổi, đoàn trưởng Diêm sợ hãi, lúc đến bệnh viện, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt.

Lúc đó là tháng chạp mùa đông rét buốt, thời tiết rất lạnh, nghe tiếng kêu thảm thiết của vợ, đoàn trưởng Diêm thực sự lo lắng.

Đưa Ôn Hinh vào bệnh viện, bác sĩ khám, cổ tử cung đã mở, trách sao cô đau đến vậy, lập tức đẩy Ôn Hinh vào phòng sinh, Ôn Hinh sợ hãi.

Trước khi vào, cô nắm chặt tay đoàn trưởng Diêm, bất lực, yếu ớt mà đáng thương, nước mắt tuôn rơi, cô cứ nhỏ giọng nói với đoàn trưởng Diêm rằng cô sợ, cô sợ, phải làm sao đây? Có chết không?

Lúc đó cô đặc biệt bất lực, không biết mình sẽ ra sao, cầu cứu ai, thấy cô sợ hãi như vậy, đoàn trưởng Diêm đau lòng như bị ai bóp nát tim, nhìn khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của Ôn Hinh, nhìn giọt nước mắt sợ hãi của cô, nhìn cô giơ tay về phía anh khóc lóc khi bị đẩy đi, suýt nữa khóc thét lên, lúc đó mặt Diêm Trạch Dương căng thẳng tột độ.

Anh đuổi theo Ôn Hinh muốn vào phòng phẫu thuật, nói với cô: "Không sinh nữa! Sau này không sinh nữa." Một đại đoàn trưởng đường đường, vậy mà nói với nhân viên y tế xung quanh: "Chúng tôi không sinh nữa, bỏ đứa bé này..."

Hình ảnh Ôn Hinh bị nhân viên y tế đẩy vào phòng phẫu thuật, như thể sinh ly tử biệt. Tay Diêm Trạch Dương run rẩy, một cô y tá bình tĩnh nói với anh, "Thai phụ đang rất nguy hiểm, nếu anh còn muốn mẹ con họ bình an, xin anh hãy bình tĩnh lại."

Đây đâu phải Ôn Hinh sinh con, đây là cắt tim, xẻo thịt anh.

Cuối cùng anh không đứng nổi nữa, phải chống tay ngồi xuống ghế, Dương Hòa Miêu và chính ủy Diệp vừa đến liên tục an ủi anh, mặt anh mới bớt căng thẳng, nhưng tay đặt trên đầu gối vẫn cứng đờ.

Anh không có mẹ ruột, Ôn Hinh lại không có mẹ, kinh nghiệm sinh con với hai người là con số không, một người lần đầu trải qua, sợ hãi chỉ biết khóc, một người luống cuống tay chân, không biết phải làm sao, chỉ muốn Ôn Hinh hết đau ngay lập tức, dù phải bỏ đứa bé.

Đến lúc lâm bồn, hai người loạn cào cào, vợ chính ủy Diệp có kinh nghiệm, ngày thường dặn dò nhiều, nhưng đến lúc này hai người vẫn cứ luống cuống, anh chỉ nghĩ Ôn Hinh sợ đau, lại nhõng nhẽo, làm sao có sức sinh.

Anh đột nhiên sợ hãi, sợ Ôn Hinh sẽ vĩnh viễn không ra được, nghĩ đến ánh mắt của Ôn Hinh trước khi vào phòng phẫu thuật, như thể đó là lần cuối cùng họ gặp nhau, anh thực sự không thể ngồi yên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...