Chương 94: 94
Editor: Chupachups
--------------
Vài ngày sau, Ôn Hinh: "Ọe..."
Diêm Trạch Dương vừa từ đơn vị về đến khu nhà ở gia đình, bước vào sân nhà mình, liền thấy Ôn Hinh đang ngồi xổm trong sân, vẻ mặt khó chịu, "Sao vậy em?" Anh vội vã chạy tới, mồ hôi nhễ nhại, mũ còn chưa kịp cởi, "Em không khỏe ở đâu à?" Anh đỡ lấy tay cô, lo lắng hỏi.
Ôn Hinh vốn có sức khỏe rất tốt, trước đây ở Kinh Đô, anh còn cố ý mời lang y Điền Ngọc đến bắt mạch cho Ôn Hinh, Điền Ngọc nói với anh, sức khỏe Ôn Hinh không có vấn đề gì. Thời buổi này ăn uống không đủ chất, vệ sinh không đảm bảo, phụ nữ ít nhiều cũng có bệnh tật, nhưng Ôn Hinh thì không. Lang y nói người có sức khỏe tốt như Ôn Hinh, con cái sinh ra mới khỏe mạnh, sinh ra sẽ là một em bé khỏe mạnh.
Điền Ngọc từng là bác sĩ riêng của mẹ Diêm Trạch Dương. Sau khi sinh anh xong, sức khỏe mẹ anh không tốt lắm, nên nhà ngoại mới mời lang y đến Kinh Đô, tiện chăm sóc mẹ anh. Đừng nhìn Điền Ngọc trông như ngoài 50 tuổi, thực ra ông đã hơn 70 tuổi, gần 80 rồi, nhưng vì tổ tiên ba đời làm thầy thuốc, am hiểu đạo dưỡng sinh, nên dù tuổi cao, trông ông vẫn cao gầy, da dẻ hồng hào, cùng lắm chỉ như ngoài 50 tuổi.
Đúng như lời ông nói, từ khi mang thai, Ôn Hinh luôn khỏe mạnh, không có triệu chứng khó chịu nào, ngoài việc hay buồn ngủ và thèm ăn, cô không giống người mang thai chút nào. Nhưng mới chuyển đến khu nhà ở gia đình được hai ba ngày, cô đã bắt đầu ốm nghén.
Diêm Trạch Dương lo lắng, đỡ cô ra ghế dài trong sân ngồi, "Sao tự nhiên lại buồn nôn thế? Em không khỏe ở đâu à? Anh gọi quân y đến khám cho em." Diêm Trạch Dương ngồi cạnh cô, đưa tay dùng mu bàn tay khẽ chạm vào khuôn mặt hơi lạnh của cô, nhỏ giọng nói với cô bằng giọng điệu dịu dàng chưa từng có.
"Mấy hôm nay em cứ ngửi thấy mùi gì ấy, lúc có lúc không, hơi khó chịu."
"Mùi gì?" Diêm Trạch Dương nhìn cô, lập tức nghĩ ra, người nhà ở đây không muốn tốn tiền mua rau, đã tận dụng khoảng đất trống phía sau khu nhà ở gia đình, khai hoang. Anh đồng ý, mấy hôm nay đất đã được khai hoang, mỗi nhà chia nhau trồng rau, đang bón phân đấy, mà phân gì thì chắc chắn là "phân bón" có mùi rồi.
Vốn dĩ ở đây không ngửi thấy, nhưng mấy hôm nay gió thổi về hướng này, thỉnh thoảng lại có mùi lạ bay tới.
"Được rồi." Diêm Trạch Dương thở phào, "Vài hôm nữa sẽ hết mùi thôi, ngoài này gió to, chúng ta vào nhà."
Trước đây, anh muốn gặp Ôn Hinh một lần, phải mất cả nửa tháng, nhưng giờ Ôn Hinh ở khu nhà ở gia đình, ngày nào anh cũng gặp được, hai người lại mới cưới, thích quấn quýt bên nhau, ngày nào anh cũng tranh thủ chạy về đây ba lần, có thời gian là về thăm cô.
Ôn Hinh mắt rưng rưng được Diêm ma đầu đưa vào nhà, lát sau, trong nhà đã rộn rã tiếng cười của Ôn Hinh.
"Anh sờ bụng em ngứa quá, anh là đoàn trưởng đấy, có ngốc không vậy, làm gì mà bụng to nhanh thế, bây giờ nó chỉ bé bằng ngón tay út thôi, không nhìn thấy đâu." Ôn Hinh ngồi trên ghế, thấy diêm đại đoàn trưởng mặt lạnh lùng nghiêm nghị, khiến người ta sợ mất mật ngoài kia, giờ lại hăm hở, áp mặt vào bụng nhỏ phẳng lì của cô mà nghe ngóng động tĩnh.
Bình luận