Chương 9: 9
Editor: Chupachups
--------------
Ôn Hinh trở về phòng, tức giận đến mức dậm chân, cha con cãi nhau, cá chậu vạ lây, thật nực cười!
Cô có chút nghi ngờ, việc nhà họ Ôn vội vàng đưa con gái đến đây, Diêm Trạch Dương không nói không rằng, có phải là có ý đồ gì không? Giống như những gì Hà Văn Yến nghĩ trong truyện, anh không tìm đến gây sự với họ đã là may rồi, họ còn tự đưa mình đến chịu trận.
Trong truyện, nữ phụ xuất hiện rất ít, đừng nói đến việc tương tác với nam chính, đoạn miêu tả duy nhất cũng chỉ là cảnh nam chính lạnh lùng liếc nhìn nữ phụ với vẻ khinh thường.
Chẳng lẽ đây là tình tiết ẩn giấu, chưa được viết ra?
Cô hậm hực cởi áo khoác, treo lên mắc áo, rồi nằm vật ra giường, bình tĩnh lại một lúc lâu, mới nghĩ bụng, thôi thì, nể tình anh ta đã cứu mạng mình, mình nhịn vậy!
Nửa đêm, Ôn Hinh suýt chút nữa thì nóng chết. Phòng chứa đồ có vị trí không tốt, trong phòng không có điều hòa, chỉ có một cái cửa sổ nhỏ, mà cửa sổ lại nằm ở góc tường, bị tường chắn gió, phòng bí như cái lồng.
Hơn nữa, thay đổi chỗ ở, nửa đêm cô trằn trọc mãi không ngủ được, nóng đến mức cô vứt áo ngủ sang một bên, chỉ mặc chiếc quần đùi lụa mỏng không dính da, trên người mặc chiếc áo ba lỗ rộng thùng thình đến bắp đùi, lộ ra đôi chân trắng nõn gác lên bệ cửa sổ. Mãi đến nửa đêm, cô mới thiếp đi được.
Vừa chợp mắt được một lúc, cô đã bị tiếng gõ cửa đánh thức.
Ôn Hinh tức giận đến mức "bật" dậy, tiến lên mở toang cửa, trừng mắt nhìn đối phương.
Đã xong chưa?
Người ngoài cửa đang đứng dựa vào ánh đèn phòng khách, tay vẫn giữ tư thế gõ cửa. Vừa mở cửa, một mùi hương khó tả xộc vào mũi anh.
Ôn Hinh tóc đen ướt đẫm mồ hôi, đang trừng mắt nhìn anh, trên người chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ dài đến đùi, phía trên phập phồng, phía dưới trơn bóng, dường như không mặc gì khác.
Hiếm thấy, dưới ánh mắt giận dữ của Ôn Hinh, Diêm Trạch Dương lùi lại một bước, che giấu tiếng ho nhẹ, hơi quay đầu đi, không còn vẻ hung hăng thường ngày.
Anh ta có chút mất tự nhiên nói: "Bốn giờ, bốn rưỡi tôi muốn..."
Chưa đợi anh ta nói xong, Ôn Hinh đã tức giận thốt ra ba chữ: "Biết rồi!" Rồi "rầm" một tiếng đóng sập cửa.
Diêm Trạch Dương ngơ ngác đứng ở cửa một lúc, rồi mới rời đi.
Ôn Hinh đóng cửa xong, nghĩ lại dáng vẻ vừa rồi của anh ta, có chút khác thường, còn lùi lại nữa chứ, cô đáng sợ đến vậy sao? Nghĩ đến điều gì, cô cúi đầu nhìn xuống người mình.
Áo ba lỗ là kiểu dáng rộng thùng thình thoải mái, cổ áo rộng, cũng chỉ lộ ra chút khe ngực sâu hun hút, phía dưới cô cũng mặc quần đùi, chỉ là giấu dưới áo ba lỗ, nhưng không ai biết, nhìn như không mặc gì...
Từ khi có hệ thống hồi lớp 12, nước cô uống mỗi ngày đều là đồ dưỡng thiên nhiên. Cô còn mua rất nhiều hoa hồng tươi ăn được, chỉ lấy tinh dầu hoa hồng, đủ dùng cả năm. Hàng hệ thống sản xuất, nhất định là tinh phẩm, chỉ cần hai giọt vào nước, hương thơm cũng khiến người ta cảm thấy như đang lạc vào biển hoa.
Bình luận