Chương 89: 89
Editor: Chupachups
--------------
Diêm Trạch Dương và người đàn ông ngoài năm mươi tuổi nói chuyện một lúc ở cửa.
Ôn Hinh đứng đợi bên ngoài. Hôm nay cô chỉ mặc một chiếc váy liền áo hoa trắng trên nền xanh lam, eo có dây rút, cố tình nâng cao đường eo, tôn lên vòng ngực và đôi chân dài. Gió thổi qua, tà váy lay động, trông rất thanh thuần xinh đẹp. Gió thổi rối những sợi tóc mai mềm mại trắng muốt trên má Ôn Hinh.
Cũng như thổi rối lòng cô.
Rối bời.
Con ngõ nhỏ có vài người dân đi ngang qua, người đi xe đạp, người đi bộ, lúc đi qua đều nhìn cô gái xinh đẹp đứng trước căn nhà cổ, trong làn gió nhẹ. Cô gái vô tình đưa tay vuốt mái tóc dài bị gió thổi rối, vén ra sau tai.
Đẹp như một bức tranh thủy mặc.
Người trong tranh chẳng hề để ý đến ánh mắt đánh giá của người qua đường, chỉ mang vẻ mặt ưu tư, hoang mang như một con thú nhỏ lạc đường, không biết phải làm gì bây giờ.
Diêm Trạch Dương hỏi người đàn ông ngoài năm mươi tuổi vài vấn đề, đều là những điều kiêng kỵ cần chú ý khi mang thai. Anh nghe rất chăm chú, còn Ôn Hinh thì chẳng nghe lọt tai chữ nào, đầu óc rối tung, như đang mơ, cứ nghĩ mãi, sao cô lại có thai được nhỉ?
Có phải bắt mạch nhầm không?
Tin có thai đến quá bất ngờ, cô không kịp trở tay. Nếu đây là sự thật, vậy sau này cô phải làm sao? Bỏ học? Kết hôn? Sinh con? Cô chưa chuẩn bị tâm lý gì cả. Giờ nghĩ lại, lúc ở bệnh viện, cô còn đoán già đoán non rằng nam nữ chính trong nguyên tác nhiều năm không có con, có phải do Diêm Trạch Dương có vấn đề gì không.
Kết quả hay rồi, cô chỉ quên uống thuốc một ngày, đã có... Rốt cuộc anh là tay súng thiện xạ thần thánh nào vậy? Bách phát bách trúng sao?
Vốn dĩ cô còn định kéo dài đến khi tốt nghiệp đại học, kết quả chưa học xong năm nhất đã nghỉ học, rối tung cả lên.
Diêm Trạch Dương ghi nhớ hết những điều cần chú ý, quay đầu lại thấy Ôn Hinh đứng dưới bậc thềm trước cửa, cả người duyên dáng yêu kiều, điềm đạm đáng yêu. Cô nhìn chằm chằm mấy cọng cỏ dại mọc trên kẽ tường, vẻ mặt đau khổ như thể mình là một trong những cọng cỏ dại ấy.
Diêm Trạch Dương dừng lại, khóe môi đang cong lên cũng từ từ hạ xuống.
"Tháng này phải cẩn thận một chút, may mà cô bé này thân thể khỏe mạnh, nền tảng tốt, thai tượng cũng tốt, không cần quá lo lắng, bình thường chú ý bồi dưỡng nhiều hơn, ăn uống cũng phải chú ý chút..."
"Vâng, cảm ơn ông Lang, làm phiền ông rồi." Diêm Trạch Dương giấu nụ cười, khẽ gật đầu, chào tạm biệt người đàn ông ngoài năm mươi tuổi.
"Có gì mà khách sáo, lúc mẹ cháu còn sống cũng giúp đỡ ta nhiều..." Nói đến đây, người đàn ông ngoài năm mươi tuổi vội dừng lại, "Cháu xem ta này... Mau về đi, ngoài kia gió lớn."
Lúc Diêm Trạch Dương đưa Ôn Hinh rời đi, đi trong con ngõ hẹp, anh đi trước, Ôn Hinh theo sau, anh không nói gì, dáng người căng thẳng, có vẻ hơi giận.
Bình luận