Chương 88: 88
Editor: Chupachups
--------------
Tham ô?
Ôn Hinh cười cười, không nói gì thêm, trong lòng lại cảm thấy sao chuyện lại trùng hợp như vậy. Cô nhớ có lần, Dương Phỉ nói cô ta là tiểu thư tư bản, cô thuận miệng mắng lại một câu: "Mồm miệng trống rỗng, tôi còn nói cô là con gái kẻ tham ô ấy chứ."
Lúc đó cô chỉ nói vậy thôi.
Gia cảnh nhà Dương Phỉ không tệ, là người địa phương, bố là cán bộ cấp huyện, lương tháng hơn trăm đồng, mẹ là giáo viên cấp ba, nên Dương Phỉ từ nhỏ sống sung sướng, ăn mặc cũng rất sang trọng, lớn lên lại xinh xắn, quần áo cũng thay đổi hàng ngày như Ôn Hinh.
Ở nhà cô ta là bà chủ nhỏ.
Nhưng Ôn Hinh cũng là tiểu công chúa, cô tự mình nuông chiều bản thân, ăn mặc không bạc đãi mình. Cũng vì vậy, Dương Phỉ không ưa cô, có lẽ là sự bài xích giữa những người cùng loại.
Dương Phỉ cũng thích ăn diện, nhưng dáng người cô ta không đẹp bằng Ôn Hinh, ngực lép mông xệ, da lại không trắng bằng Ôn Hinh. Cùng một bộ quần áo, Ôn Hinh mặc vào khiến người ta không rời mắt, nhìn thế nào cũng thấy xinh đẹp linh động, cô ta mặc vào thì bình thường vô vị.
Cho nên, vương bất kiến vương, cô ta không phục Ôn Hinh, cảm thấy gia thế Ôn Hinh bình thường, dựa vào đàn ông, có gì hơn người, căn bản là coi thường.
Nhưng thấy mọi người trong ký túc xá đều vây quanh Ôn Hinh, cô ta lại không vui, nhất là con bé ở giường tầng dưới, vừa lấy nước vừa giặt ga trải giường, chẳng phải chỉ vì được cho hai bộ quần áo và đồ ăn sao? Cô ta rất khinh thường.
Không biết từ lúc nào cô ta đã coi Ôn Hinh là đối thủ, so đo từng ly từng tí, càng so càng thấy bất công, không nhịn được nói Ôn Hinh là con gái nhà tư sản, Ôn Hinh lúc này cười lạnh.
Trực giác mách bảo cô, Dương Phỉ sao xứng chứ? Con gái cán bộ cấp huyện, đeo đồng hồ hơn tám trăm đồng, mẹ cô ta đến trường hôm đó ăn mặc cũng không tầm thường, trên tay cũng đeo đồng hồ mấy trăm đồng, ai hơn ai mà nói ai khổ cực mộc mạc? Mình là con gái nhà tư sản? Thế cô ta chẳng phải là con gái kẻ tham ô sao?
Không ngờ một câu nói lại thành tiên tri? Bố cô ta thật sự tham ô sao?
Chủ đề này không tiếp tục được nói nữa, đối với Ôn Hinh mà nói, cô căn bản là không thèm để ý Dương Phỉ, căn bản liền không đem cô ta để vào mắt.
Sau đó, gia đình Dương Phỉ phát sinh biến hóa long trời lở đất, cha mẹ ly hôn, mẹ tái hôn, cuộc sống của cô ta bắt đầu như lửa bỏng nước sôi, nào còn có khí phách phấn chấn tiểu công chúa kiêu ngạo như trước kia, chỉ có thể ở ký túc xá cụp đuôi làm người.
Có một lần, cô ta về ký túc xá, tận tai nghe Ninh Tuyết cùng mọi người trong ký túc xá nói về tình trạng thảm hại của gia đình cô ta, cô ta lúc đó đứng ở trước cửa, trong lòng tràn ngập phẫn nộ cùng nhục nhã. Cô ta vốn tưởng rằng chuyện trong nhà không ai biết, không ngờ cả ký túc xá đều biết. Lúc đó cô ta muốn xông vào, muốn chất vấn họ, nhưng câu nói tiếp theo của Ninh Tuyết khiến cô ta không thể nhúc nhích.
Bình luận