🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 87: 87

Editor: Chupachups

--------------

Ôn Hinh trở lại Kinh Đô, tuy không về đại viện, nhưng cô cũng không thể ngồi yên, liền chạy đến tiệm may vá Dương Hòa Miêu, muốn thăm Tiểu Miêu, không biết tình hình gần đây của hai người họ thế nào.

Kết quả đến nơi mới biết ông của Tiểu Miêu bị bệnh nằm viện, Dương Hòa Miêu khóc sưng cả mắt. Nhà cô ấy không có ai thân thích, chỉ có hai ông cháu nương tựa lẫn nhau. Vốn dĩ đã không dư dả gì, nằm viện một tháng liền sạch túi, cuộc sống càng thêm khó khăn, tiệm cũng phải đóng cửa. Ôn Hinh nghe xong, lập tức mua chút quà và đồ bổ dưỡng mang đến thăm.

Hòa Miêu thấy Ôn Hinh đến thăm ở bệnh viện, nghẹn ngào gọi một tiếng: "Chị Hinh Hinh." Rồi bật khóc nức nở.

Ôn Hinh nhìn cô ấy, thấy thật đáng thương, liền tiến lên ôm bờ vai gầy yếu của cô ấy, an ủi. Hòa Miêu số khổ, từ nhỏ đã không có cha mẹ, được ông nuôi lớn. Nay ông bị bệnh, Ôn Hinh nhìn sắc mặt ông, thật sự không tốt lắm. Tuy ông cố gắng giữ tinh thần nói chuyện với Ôn Hinh, nhưng sắc mặt xám xịt, không biết có thể cầm cự được bao lâu. Nếu ông ra đi, Hòa Miêu sẽ chỉ còn một mình.

Ôn Hinh ngồi bên giường bệnh an ủi hai ông cháu, trong lòng thầm thở dài. Nhà không có người thân thích hay bạn bè đáng tin cậy, có chuyện gì, Hòa Miêu chỉ có thể tự mình gánh vác, thật đáng thương.

Trước khi về, cô đưa cho Hòa Miêu ba trăm đồng, để lại địa chỉ quán mì của mình, "Em nhớ mua vé tàu, nếu sau này có chuyện gì khó khăn, hãy đến Hỗ Châu tìm chị. Chị ở đó làm ăn nhỏ, bao ăn ở, mỗi tháng bốn mươi đồng. Chỗ chị đang thiếu người, có cơ hội nhất định phải đến giúp chị."

Dương Hòa Miêu đẩy tay không dám nhận tiền, Ôn Hinh nhét tiền vào túi áo cô ấy, "Đừng quên lời chị nói, đến lúc đó hãy tìm chị." Rồi cô quay người rời đi.

Hòa Miêu khóc tiễn Ôn Hinh ra đến bệnh viện.

Ôn Hinh đi xa rồi, quay đầu lại, vẫn thấy Hòa Miêu cô đơn đứng đó trong mưa gió, một nỗi buồn tê tái dâng lên trong lòng. Không cha không mẹ đâu chỉ có Hòa Miêu, chẳng phải cô cũng vậy sao? Trên thế giới này, cô cũng chỉ có một mình, chỉ có cô mới hiểu thấu nỗi đau của Hòa Miêu.

Trong khoảnh khắc đó, cô đột nhiên nhớ đến hơi ấm gia đình, nhớ đến vòng tay an toàn của Diêm ma đầu. Chỉ trong vòng tay anh, cô mới cảm thấy an toàn và hạnh phúc nhất, không còn cảm thấy mình là một con sâu nhỏ đáng thương không ai yêu thương.

Khi trở về, cô thấy Diêm Trạch Dương đang đợi mình dưới lầu. Anh đứng trong gió tuyết, mặc quân phục, quần áo thẳng tắp, dáng người cao lớn, toát lên khí chất quân nhân mạnh mẽ.

Từ xa, anh thấy cô, khóe miệng khẽ cong lên. Anh đưa tay tháo chiếc mũ quân đội trên đầu xuống, tuy hành động nghiêm cẩn tự chủ, nhưng vẫn có thể thấy, khi nhìn thấy Ôn Hinh, vẻ mặt anh như băng tuyết tan chảy trong ngày đông lạnh giá.

Ôn Hinh không quan tâm trời lạnh thế nào, đường có người hay không, tuyết rơi dày cỡ nào, cô mặc áo khoác ngoài và váy, khăn quàng cổ bay phấp phới, chạy nhanh về phía anh. Trong khoảnh khắc lao đến, cô được anh dang tay ôm chặt vào lòng, vững vàng đón lấy cô, không hề lung lay, vòng tay đặc biệt vững chắc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...