Chương 86: 86
Editor: Chupachups
--------------
Từ khi Ôn Hinh đến, dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của cô, tinh thần Diêm Trạch Dương thoải mái không tả nổi, lại còn được chăm bẵm, cho ăn uống đầy đủ. Ôn Hinh nhờ đầu bếp khách sạn quốc doanh chuẩn bị nguyên liệu, làm các loại canh bổ, cô còn mua được nhân sâm hoang dã từ tay một người ngoại tỉnh ở chợ đen gần đó. Thời điểm này nhân sâm hoang dã rất rẻ, củ to bằng ngón tay, vài chục năm tuổi chỉ ba mươi đồng một lạng.
Hiệu thuốc bán năm mươi, tiền lương của Diêm ma đầu đều ở chỗ Ôn Hinh, cô thấy nhân sâm hoang dã liền không tiếc tiền mua, tuy rằng tốn mấy trăm đồng, nhưng thứ này là đồ tốt bổ nguyên khí, đảm bảo ăn xong, Diêm ma đầu bị thương tổn thất nguyên khí cơ thể rất nhanh hồi phục.
Thân thể anh tốt, nền tảng vững chắc, nếu đổi người bình thường, bị thương nặng như vậy, dù lành lặn cũng phải suy yếu một thời gian dài, nhưng mấy ngày nay Ôn Hinh ngày nào cũng đổi món nấu canh gà, các loại canh bổ, lại thêm nhân sâm cắt lát, từ từ bồi bổ, mỗi ngày một hai lát.
Chỉ mấy ngày, nguyên khí thiếu hụt đã được bổ sung, thân thể Diêm ma đầu hồi phục cực nhanh, trước kia còn không thể tùy tiện hoạt động, bảy ngày sau đã có thể xuống giường đi lại, mười ngày sau đã gần như khỏi hẳn.
Ôn Hinh mặc một chiếc váy len lông cừu trắng muốt, tay xách túi nhỏ đựng hộp cơm quân dụng, bước ra khỏi cổng khách sạn quốc doanh. Bên ngoài vang lên tiếng pháo nổ đì đùng, thời gian trôi qua thật nhanh.
Chớp mắt, chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết. Sáng nay tuyết mới rơi, trên mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng. Ôn Hinh bước đi trên tuyết phát ra tiếng "rào rạo", rất nhiều người ra ngoài ngắm tuyết, chơi đùa trong tuyết.
Trận động đất Phổ Sơn lần này gây thiệt hại nghiêm trọng, sau hơn mười ngày cứu viện khẩn cấp, chỉ còn lại công đoạn cuối cùng, sắp xếp nơi ở và tái thiết. Mấy ngày trước, không ít quân đội đã được điều động về, chỉ để lại một bộ phận làm công tác cuối cùng, tái thiết cũng phải đợi đến năm sau mới tiến hành.
Tai họa này, đối với người Phổ Sơn mà nói, là đau khổ, nhưng dù có đau khổ đến mấy cũng sẽ qua đi, những người may mắn sống sót vẫn phải sống tiếp. Trận tuyết đột ngột này, tuy che phủ thành phố thê lương kia, nhưng đối với người Phổ Sơn mà nói, vài ngày nữa là năm mới, một cái Tết khó có thể bình yên, nhưng chỉ cần vượt qua, tương lai mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn.
Ôn Hinh xách đồ vào bệnh viện, khi lên lầu bốn thì gặp bác sĩ đi kiểm tra phòng.
Có một bác sĩ gọi cô lại, "Ôn Hinh."
Ôn Hinh quay đầu lại thì thấy một nam bác sĩ có diện mạo thanh tú, vóc dáng cao khoảng một mét bảy tám, cầm trong tay hồ sơ bệnh án, đi về phía cô.
"Anh cũng đi kiểm tra phòng à?" Ôn Hinh thấy là anh ta, nhiệt tình chào hỏi.
"Đúng vậy, ngày nào cũng phải lên lầu bốn. Người yêu cô khỏe hơn nhiều rồi, hai ngày nữa là có thể xuất viện." Nam bác sĩ cười nói với Ôn Hinh, "Ninh Tuyết về nhà có kể, nói cô vừa vào đại học đã có người yêu, hóa ra là quân nhân."
Bình luận