Chương 85: 85
Editor: Chupachups
--------------
Diêm Trạch Dương nằm trên giường bệnh, nhìn Ôn Hinh đứng ở cửa, ngẩn người một lát, rồi quay đầu nhìn quanh, sau đó mới nhìn cô từ trên xuống dưới. Càng nhìn, lông mày anh càng nhíu chặt. Chiếc áo nhỏ trên người cô không biết là chật hay nhỏ, có chút bó sát, phần ngực trông căng phồng, nhìn gần như muốn lộ ra hình dáng. Đây là nơi thuộc về anh, sao có thể để người khác nhìn thấy? Anh có chút không vui.
Còn có thiết kế chiết eo kia, Diêm ma đầu thích nhất là vòng eo nhỏ nhắn của cô. Khi hai người hôn nhau, anh thích đặt tay lên eo cô, nhẹ nhàng vuốt ve vòng eo thon thả, ngón cái chậm rãi vuốt ve bụng nhỏ mềm mại của cô. Đây là nơi thuộc về anh.
Là đàn ông, anh hiểu rõ, vòng eo nhỏ nhắn như vậy sẽ khiến bao nhiêu đàn ông nhìn chằm chằm. Anh rất không thích, càng không nói đến chiếc váy len mỏng kia, sao lại bó sát như vậy, dính chặt vào đùi, vòng ba tròn trịa, đôi chân thon dài, chẳng phải đều để người khác nhìn thấy sao?
Còn có chiếc mũ kia, cô vốn đã có vẻ ngoài ngọt ngào, quyến rũ, đội chiếc mũ này vào, càng thêm kiều diễm động lòng người.
Cô càng ăn mặc xinh đẹp, càng quyến rũ, Diêm Trạch Dương càng không vui, nhưng dù sao cũng có chừng mực, không lộ ra mặt, chỉ trầm giọng nói: "Áo khoác của em đâu, sao không mặc vào, bên ngoài lạnh như vậy, chỉ mặc có thế này thôi sao?"
Ôn Hinh "bịch bịch bịch" đi đến trước mặt anh, ném chiếc túi trong tay lên ghế, hậm hực hỏi: "Sao anh không trả lời câu hỏi, người phụ nữ vừa rồi là ai vậy?"
Diêm Trạch Dương kỳ lạ nhìn cô, "Người phụ nữ nào?"
Người phụ nữ nào? Ôn Hinh chất vấn: "Chính là người phụ nữ vừa đi ra ngoài đó! Anh đừng nói là anh không biết, mắt em vẫn còn tốt."
"À." Diêm Trạch Dương mới dời tầm mắt đi, chậm rãi nói: "Cô ấy à, sinh viên trường quốc phòng, quen nhau hồi đi học." Diêm Trạch Dương nói qua loa.
Ôn Hinh nghe không lọt tai, bĩu môi, một lúc lâu sau mới hỏi: "Vậy trường quân đội của anh nhiều nữ sinh lắm à? Ai anh cũng quen hết à?" Nghe nói kiểm duyệt chính trị của sinh viên quốc phòng rất nghiêm ngặt, vào được đó không phải có gia thế, thì cũng là quân nhân cực kỳ có năng lực, có tiền đồ. Người phụ nữ vừa rồi nhìn có vẻ chức vị không thấp, không biết có phải gia thế tốt, có môn đăng hộ đối với anh không, nghĩ đến đây, lòng Ôn Hinh chua xót.
"Nói bậy." Diêm ma đầu liếc nhìn cô, nghiêm túc nói: "Nữ sinh gì mà nhiều, cô ấy coi như là có tư chất tương đối tốt, thực tế trường quân đội căn bản có mấy người phụ nữ đâu."
Anh càng nói vậy, Ôn Hinh càng không vui, cô ngồi xuống mép giường, nhìn những đồ mình mua, đá chân một cái. Vốn dĩ cô ngồi quay mặt về phía anh, giờ không muốn nhìn mặt anh nữa, quay mông về phía anh, cô muốn bình tĩnh lại.
Lúc này, Diêm ma đầu cũng nhận ra có gì đó không ổn, nhìn cô ngồi trên giường, vòng mông tròn trịa dưới chiếc váy mỏng, anh nhìn ngắm mấy lần, mới "tê" một tiếng ngồi dậy, xích lại gần Ôn Hinh, đặt tay bị thương lên vai cô, nhỏ giọng hỏi: "Em sao vậy? Ai chọc em giận à?"
Bình luận