Chương 84: 84
Editor: Chupachups
--------------
Buổi tối, tầng bốn ngoài y tá và bác sĩ trực đêm, cơ bản không có ai, vô cùng yên tĩnh, trong phòng cũng rất ấm áp. Ôn Hinh bĩu môi, không vui lắm cởi áo khoác len, chỉ mặc bộ đồ nhỏ bên trong rồi nhanh chóng chui vào chăn trên giường.
Cô không muốn ngủ giường bệnh, giường bệnh đặc biệt khác với giường bệnh thông thường, giường sắt trắng, rộng hơn một chút, nằm thoải mái hơn, nhưng Diêm ma đầu người to quá, chiếm hơn nửa giường, anh dùng hết sức xê dịch, nhường cho cô một chút chỗ, cô đành phải ngủ ở chỗ trống dưới cánh tay anh.
Nhà khách môi trường tệ thế nào, cũng là một cái giường, có thể thoải mái lăn lộn, sao bằng hai người chen chúc trên giường đơn được?
Nhưng anh không cho cô đi, còn đuổi Tiểu Vương đi, anh lại đang bị thương, Ôn Hinh cũng không muốn cãi nhau với anh, lại chọc anh tức giận, cô đến đây chăm sóc anh, hay là đến chọc tức anh?
Nên cô cũng không nói gì thêm, chỉ lo lắng cô ngủ ở đây, cả hai đều ngủ không ngon, lại không cẩn thận chạm vào vết thương của anh thì sao?
Diêm ma đầu im lặng nhìn cô bĩu môi như treo được cả bình dầu, lúc nằm bên cạnh anh vẫn còn bĩu môi.
Anh im lặng không nói, không nói ra suy nghĩ trong lòng, anh cảm thấy ngại, nếu không phải một phút cũng không muốn cô rời khỏi mình, anh cũng không làm vậy, có lẽ vì bị bệnh, anh chỉ mong người mình yêu có thể ở bên cạnh.
Ôn Hinh chui vào chăn, mang theo hơi lạnh và hương thơm, hòa tan mùi thuốc trên người anh, anh nhìn cô từ trên xuống dưới, bộ đồ nhỏ cô mặc anh đều thấy, mặc như vậy, anh lập tức nổi giận, "Ai cho em mặc mỗi áo len không mặc gì bên trong?"
Ôn Hinh trước đây vẫn mặc như vậy, ai lại mặc thêm quần áo bên trong áo len, nhưng người thời nay thật kỳ lạ, đều mặc như vậy, cô lại như người khác loài, chỉ là áo len này khá mềm mại, cô mặc sát người, hơn nữa bên ngoài còn có áo khoác, cũng không lạnh.
Kết quả là anh mắng cô một trận, nhưng cô nghe Diêm ma đầu nói, không muốn nói gì, chỉ ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh anh, đầu làm nũng rúc vào ngực anh, cô cuộn chiếc áo khoác len lại làm gối đầu, không còn cách nào khác, không có gối đầu, rồi chìm vào giấc ngủ trong tiếng nói của anh.
Vốn tưởng rằng cô sẽ không ngủ được, nhưng không ngờ, chui vào chăn, ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt trên người anh, sát bên thân nhiệt của anh, dù anh bị thương, cô vẫn có cảm giác được anh bao bọc, không sợ gì cả, có anh che chở, cảm giác an toàn đó, khiến cơ thể mệt mỏi sau một ngày một đêm đi tàu hỏa của cô lập tức thả lỏng.
Cô khẽ cọ mặt vào lớp băng trắng quấn quanh ngực anh, nơi đó vẫn còn ấm áp, rồi mắt cô dính chặt vào nhau, chìm vào giấc mơ trong tiếng nói của anh.
Diêm ma đầu làm sao mà ngủ được, nhìn Ôn Hinh ngủ say như một chú mèo con, rõ ràng là mệt lả rồi, anh khẽ gọi một tiếng, "Ôn Hinh..."
Ôn Hinh đã ngủ say như một đứa trẻ, hơi thở nhẹ nhàng, không động đậy, nhìn cô ngủ bên cạnh mình, Diêm ma đầu vòng tay ôm chặt lấy lưng cô, sợ cô ngã xuống, để cô sát vào người mình.
Bình luận