🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 83: 83

Editor: Chupachups

--------------

Diêm ma đầu thích sạch sẽ, lại sĩ diện, đừng nhìn cái bộ dạng cao ngạo của anh trước mặt người khác, trên thực tế... trước mặt Ôn Hinh cũng muốn giữ mặt mũi.

Anh thật sự không thể chịu nổi, ngày nào cũng nằm trên giường, mồ hôi trên người khô rồi lại ướt, ướt rồi lại khô, sao mà thoải mái được?

Ôn Hinh lau hết chỗ khác cho anh, lại bỏ qua cái chỗ quan trọng, Diêm ma đầu nghẹn nửa ngày, nhìn cô, thấy cô đã phơi khăn mặt trên cửa sổ, cầm quần mặc vào cho anh, anh mới biết, cô thật sự không định lau chỗ đó cho anh.

Anh đành phải khó khăn mở miệng, "Chỗ đó cũng lau đi."

Ôn Hinh: "..." Cái này, cô thật sự quên mất.

"Ừ ừ, em quên mất, lau cho anh nhé." Ôn Hinh quay người đi lấy khăn mặt, rồi lại đi đến tủ quần áo bên giường, cúi người tìm, "Có quần lót sạch không? Tiện thể thay luôn, em giặt cho..."

Mặt Diêm ma đầu đen lại, "Không có." Bệnh viện bên này cái gì cũng không chuẩn bị, cái cậu Tiểu Vương kia, trên danh nghĩa là đến chăm sóc anh, nhưng trên thực tế, thấy y tá ở trong phòng, người liền biến mất, thỉnh thoảng mới ghé qua hỏi han có cần gì không.

Một cô y tá ngày nào cũng ở trong phòng bệnh của anh, là muốn làm gì? Suýt chút nữa còn muốn cho anh đi tiểu vào bô.

Mấy lần Diêm ma đầu đều nhịn, may mà chức năng thận của anh tốt, nếu không thật sự là mất mặt đến bà cô tổ tông.

Lần này anh thấm thía cảm nhận được, người bệnh, không có tự tôn gì để nói.

Trước còn mắng Ôn Hinh, đến đây làm gì, gặp nguy hiểm thì sao? Nhưng bây giờ, anh lại cảm thấy vẫn là đối tượng thân yêu của mình tốt nhất, mấy cái yêu cầu khó nói của anh, chỉ có thể nói với đối tượng của mình, chỉ có đối tượng mới thật sự hiểu lòng anh.

Ôn Hinh cũng hơi lo, sao lại không chuẩn bị quần lót nhỉ, không có cách nào, chỉ có thể cởi ra trước, mặc lâu như vậy rồi, lau xong sao còn mặc lại được?

Thật sự không được, ngày mai chỉ có thể liều da mặt, đi mua hai cái cho anh.

Ôn Hinh ngược lại rất tự nhiên, tuyệt đối không e ngại, cô luồn hai ngón tay vào, mò mẫm trong bóng tối, tay nhỏ bé của Ôn Hinh vừa mềm vừa mịn, còn hơi lạnh.

Khăn mặt thì ấm áp.

Trong bóng tối cô cũng không nhìn thấy, móng tay được cắt tỉa đẹp đẽ, không cẩn thận liền quệt một chút.

Diêm ma đầu lập tức "tê" một tiếng, "Em nhẹ tay thôi, đừng để chỗ anh không bị thương, bị em làm cho bị thương đấy..."

"Được được được, nhẹ tay, em lau nhẹ cho anh." Ôn Hinh nghiến răng, dùng khăn mặt cẩn thận lau, hừ, nể tình anh bị thương.

Kỳ thật Ôn Hinh vẫn rất đau lòng cho anh, chỉ cần không quá đáng, cô đều đáp ứng, đương nhiên, quá đáng thì anh cũng không làm được.

Ôn Hinh lau rất cẩn thận, góc cạnh, khe rãnh, đều lau qua cho anh, tránh để anh lại cằn nhằn nói không sạch sẽ.

Bên đùi còn có vết thương, cô cũng không dám đụng, nên động tác đặc biệt nhẹ nhàng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...