Chương 82: 82
Editor: Chupachups
--------------
Y tá trưởng quả thật rất đẹp, mũi cao thanh tú, dáng người cao ráo, đứng thẳng toát lên khí chất.
So với cô ta, Ôn Hinh dáng người cũng không tệ, khoảng một mét sáu lăm, nhưng làn da toàn thân cô rất đẹp, ba vòng cũng rất chuẩn, tỷ lệ cơ thể cũng đẹp, hơn nữa đứng cạnh Diêm Trạch Dương, tạo nên sự chênh lệch chiều cao đáng yêu nhất.
Quan trọng nhất là, dù cô có hơi nhỏ nhắn, nhưng nhỏ nhắn thì dễ làm nũng hơn, cô có thể tìm đủ lý do để không làm việc trước mặt Diêm ma đầu, ví dụ như "Cái này em với không tới, anh giúp em đi." "Cái này em bê không nổi, anh giúp em bê đi." "Em không có sức, anh cõng em đi."
Những lời này, đối với Diêm Trạch Dương, cô nói rất trôi chảy, tạo cho anh ấn tượng rằng cô rất yếu đuối, không thể làm việc nặng, nên khi cô làm nũng như vậy, Diêm ma đầu cũng thấy bình thường, thường thì cũng muốn quan tâm chăm sóc cô nhiều hơn, lúc về nhà, việc nặng nhọc anh đều làm hết.
Còn nếu cô cao lớn, một mét bảy mươi, bảy mươi lăm, cô còn dám giả vờ yếu đuối sao? Chỉ riêng chiều cao ngạo nghễ đó đã có thể áp đảo đám đàn ông thấp bé rồi, giả vờ chim non nép vào người, vóc dáng như thế, khó mà giả vờ được.
Cô y tá trước mặt cô, ít nhất cũng phải một mét bảy, so với phụ nữ khác thì đó là một đòn chí mạng, ưu điểm của người này, nhược điểm của người kia, lập tức có thể so sánh được ngay.
Cô lặng lẽ quan sát đối phương, chân cô ta ít nhất cũng dài hơn mình một bản dây lưng. Có gì đặc biệt hơn người đâu? Có giỏi thì dài hơn mình cả đỉnh Everest đi.
Nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt cô y tá, còn có hộp đồ ăn mua từ căng tin bệnh viện trong tay, cùng với giọng nói ngọt ngào giả tạo, "Diêm đoàn trưởng, tay anh không tiện, Tiểu Vương lại không có ở đây, hôm nay để em đút anh ăn nhé."
Ôn Hinh: "..."
"Em đút anh ăn nhé?" Sao có thể nói ra câu đó được chứ?
Ôn Hinh đứng ở cửa phòng bệnh, tóc tai bù xù, trên người còn khoác áo khoác dài, mắt trừng trừng nhìn cô y tá, còn có người nằm trên giường bệnh.
Sau đó, cô nghe thấy giọng nói rất nhỏ của người trên giường bệnh, nghe cũng rất yếu ớt, đáp lại, "Không cần, phiền cô Phàn gọi Tiểu Vương đến."
Có lẽ ánh mắt của cô quá mãnh liệt, cô y tá nghe thấy người trên giường bệnh nói vậy, nụ cười trên mặt khựng lại, vẻ mặt có chút thất vọng, rồi đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy người đứng ở cửa.
Mái tóc dài như vừa chạy trốn khỏi cơn gió, rối bù phía sau lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn như bàn tay, trắng như ngọc sứ, đôi mắt to tròn long lanh như hạt bồ đào đen, đôi môi đỏ mọng như lửa, có lẽ do hơi nóng trong người, da môi còn hơi khô.
Cô mặc một chiếc áo khoác dài màu xanh lam, thắt lưng áo khoác, đi đôi ủng da mũi nhọn, trên cổ còn quàng hờ một chiếc khăn len mịn màu trắng gạo, càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn, trong tay còn cầm một chiếc hộp vuông, ăn mặc đẹp đẽ như minh tinh trong phim ảnh.
Bình luận