Chương 81: 81
Editor: Chupachups
--------------
Nhìn người ta ăn uống no nê, vợ chồng Lưu Nhị Hổ cười gượng gạo, nhìn theo bóng lưng người ta khuất dần.
Một tuần sau ngày khai giảng, Ôn Hinh đột ngột bàn với vợ chồng Lưu Nhị Hổ rằng ngày mai sẽ chuẩn bị nhiều mì hơn, ninh hai nồi nước dùng xương lớn, nước dùng xương lớn có cái hay là có thể thêm nước vào ninh tiếp, càng ninh lâu càng ngon, xương cũng phải thêm liên tục, ninh gần xong thì thay xương mới.
Rồi Ôn Hinh nói tiếp: "Ngày mai làm mì miễn phí cho mọi người ăn, hai người chuẩn bị nguyên liệu cho năm trăm bát nhé, xong xuôi rồi tính."
Câu nói này khiến cả hai người đều ngớ người.
Năm trăm bát miễn phí?
Khó tin quá! Sao lại không lấy tiền? Toàn là tiền mua cả, xương sườn mất tiền, mấy cân thịt thái cũng mất tiền, than cũng mất tiền, rồi ớt, lạc, dầu, mì nữa, cái gì mà không mất tiền chứ, sao lại có chuyện cho người ta ăn không công?
Hơn nữa thời này, ai mà cho người khác ăn không cái gì? Cơm áo gạo tiền quý hơn vàng, còn đáng sợ hơn cả cướp tiền.
Vợ chồng Lưu Nhị Hổ đều từng trải qua đói khổ, nên họ lo lắng mất ăn mất ngủ vì chuyện Ôn Hinh định làm. Nhưng họ có thể làm gì? Quán này là của Ôn Hinh, Ôn Hinh quyết định, họ đành phải dậy sớm nhào bột, cắt mì, ninh nước dùng, trong lòng vẫn lo lắng không yên, không biết phải xoay xở thế nào.
Lưu Nhị Hổ chân tay không nhanh nhẹn, nhưng lại khỏe mạnh, công việc nhào bột rất hợp với anh. Sau mấy ngày luyện tập, anh đã nhào bột vừa dẻo vừa dai.
Vợ anh, Vương Tiểu Quyên, tuy tay nghề không có gì đặc biệt, nhưng làm việc nhà thì thạo, cắt mì cũng nhanh nhẹn, Ôn Hinh chỉ cần chỉ dẫn vài đường cơ bản là chị đã cắt được mì vừa nhỏ vừa dài, rất có tay nghề. Vì vậy, hai người học làm mì rất nhanh, mà quan trọng nhất là những bí quyết mà Ôn Hinh chỉ cho. Họ đã thử, nếu dùng nguyên liệu thông thường, hương vị cũng gần giống, nhưng nếu dùng thứ nước cốt và dầu mà Ôn Hinh đưa, mì sẽ thơm ngon hơn hẳn, nước dùng cũng đậm đà cay nồng, ăn rất đã miệng.
Lúc đầu không có khách đến, họ còn định giảm giá để thu hút khách, ai ngờ, Ôn Hinh hễ về trường là thôi, hễ ra khỏi trường là không lấy tiền.
Vừa nhập học, Ôn Hinh không vội mở quán, trước tiên làm quen với môi trường trường học.
Khi cô quan sát trường học, người khác cũng chú ý đến cô. Khuôn viên Đại học Hỗ Châu rất rộng lớn, so với các trường cao đẳng thông thường khác, Đại học Hỗ Châu to lớn và đẹp hơn, là quần thể kiến trúc đẹp nhất trong vùng, các phòng học của trường cũng rất rộng rãi và sáng sủa.
Trong buổi họp lớp đầu tiên của ngày đầu tiên, danh tiếng của Ôn Hinh đã lan truyền khắp nơi. Người ta đồn rằng khoa Ngoại ngữ có một nữ sinh rất nổi bật, mọi người chỉ biết có một nữ sinh khoa Ngoại ngữ nổi bật, nhưng nổi bật như thế nào thì nhiều người không biết, mãi đến khi nhìn thấy cô ở nhà ăn, họ mới hiểu được sự nổi bật mà người ta nói đến là như thế nào.
Bình luận