Chương 80: 80
Editor: Chupachups
--------------
Ôn Hinh có hai kiểu tính cách. Một mặt, rất chín chắn, vì từ nhỏ mồ côi cả cha lẫn mẹ, nhiều việc đều tự tay làm. Cô thấu hiểu nỗi vất vả của người khác, vì chính mình cũng từng trải qua, nên phần lớn thời gian thể hiện ra là tính cách chu đáo, biết điều.
Nhưng mặt khác, đặc biệt là trước mặt Diêm Trạch Dương, lại khác hẳn. Có lẽ Diêm Trạch Dương là hình mẫu lý tưởng mà cô từng mơ ước: cao lớn, đẹp trai, có trách nhiệm, lớn tuổi hơn cô nhiều, nên sẽ cưng chiều, bảo vệ và bao dung mọi tính khí nhỏ nhặt của cô. Dù cô có trêu chọc anh thế nào, anh cũng sẽ không rời bỏ mình. Vì vậy, cô sẽ ở trước mặt anh thể hiện sự táo bạo, nhưng lại mang dáng vẻ ngây thơ của một cô bé.
Ôn Hinh không biết đây có phải là con người thật của mình hay không. Cô chỉ cảm thấy sự thiếu thốn tình cảm ỷ lại từ nhỏ đã được bù đắp từ Diêm Trạch Dương. Vì vậy, hai người ở bên nhau càng lâu, cô càng vui vẻ và thỏa mãn, nhưng đồng thời cũng càng khó chấp nhận sự chia ly.
Khi trở về ký túc xá, Ôn Hinh có chút hờn dỗi, không vui.
Nhưng cô nhanh chóng lấy lại tinh thần.
Về đến ký túc xá, vài bạn học trò chuyện, giới thiệu tên tuổi và quê quán. Ngoài Ôn Hinh và cô bạn mặc áo sơ mi trắng, váy kẻ ô ở giường tầng dưới bên cạnh, cùng với cô bạn đòi đổi giường học ngoại ngữ, ba người còn lại học ngữ văn, hai người khác học tài chính và kinh tế.
Đối với người thời này, sau khi chuyển hộ khẩu và lương thực về trường, nếu không có gì bất ngờ, sau này họ sẽ được biên chế nhà nước. Sau khi tốt nghiệp đại học, họ sẽ được phân công công tác, không hề có áp lực tìm việc. Công việc được phân công chủ yếu là công chức, xí nghiệp quốc doanh và đơn vị sự nghiệp. Sau khi phân công, mỗi tháng họ sẽ nhận được mức lương cố định vài chục đồng. Vì vậy, mối quan tâm của họ chỉ đơn giản là sau khi tốt nghiệp sẽ được phân công đến đâu và môi trường làm việc thế nào mà thôi.
Thời đó, đối với các bạn học khác, có thể đó là chuyện quan trọng, nhưng đối với Ôn Hinh mà nói, tương lai có thực sự được nhà nước bao ăn hay không, còn chưa chắc chắn. Dù sao thì những năm tám, chín mươi, chính là thời kỳ đỉnh cao của khởi nghiệp mà...
Sau khi hoàn tất thủ tục nhập học, đến nhận sách, trên đường về ký túc xá, Ôn Hinh làm quen với cô bạn mặc áo sơ mi trắng và váy kẻ ô bên cạnh.
Cô bạn đó luôn nhìn Ôn Hinh, muốn tìm cơ hội nói chuyện với cô.
"Tớ tên là Ninh Tuyết, còn cậu tên gì?" Ninh Tuyết từ khi vào ký túc xá đã để ý đến Ôn Hinh, luôn đánh giá cô, mãi đến khi cả hai cùng nhau trở về, trên đường cô ấy mới chủ động hỏi.
"Ôn Hinh, ách... tớ tên là Ngụy Hân." Thực ra Ôn Hinh và Ngụy Hân phát âm gần giống nhau, Ôn Hinh vô tình sẽ gọi nhầm, nhưng người nghe bình thường sẽ không nhận ra, chỉ khi nhìn chữ mới à lên, hóa ra là Ngụy Hân.
"Tên cậu hay thật, người quân nhân đưa cậu đến là ai vậy? Có phải anh trai cậu không?" Ninh Tuyết có khuôn mặt trái xoan, chiếc mũi thanh tú, rất xinh xắn, là người địa phương Hỗ Châu, bố mẹ đều làm việc trong các cơ quan chính phủ địa phương.
Bình luận