Chương 73: 73
Editor: Chupachups
--------------
Ôn Hinh nhìn cánh cửa đóng sầm, tức giận đến phát khóc. Cô đứng đó một lúc, rồi chạy đến ghế sofa ngồi phịch xuống, nằm dài ra, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình TV chưa bật, màn hình xám xịt phản chiếu hình ảnh cô đang nằm dài trên sofa, bực bội không vui.
Ôn Hinh hít sụt sịt, lau nước mắt.
Lòng cô rối như tơ vò. Cô hiểu được nỗi đau khổ của Diêm Trạch Dương khi biết tất cả sự thật, khi mọi nhận thức bị đảo lộn, nhưng ít nhất anh cũng nên ôm cô khóc một trận chứ.
Nếu anh muốn bình tĩnh lại, cũng được thôi, nhưng không nhất thiết phải rời khỏi đây. Chẳng lẽ anh không nghĩ đến cảm giác bị bỏ rơi của cô sao?
Ôn Hinh cảm thấy rất khó chịu. Chẳng lẽ anh không nghe thấy tiếng cô khóc sao? Có phải vì chuyện này mà anh nghi ngờ tình cảm của họ, cảm thấy cô đang lợi dụng thân phận của anh, nên không yêu cô thật lòng, mới ra đi dứt khoát như vậy?
Nhưng cuốn sách không phải do cô viết, việc xuyên không cũng không phải ý muốn của cô. Lúc xuyên vào, đúng là ban đầu cô biết anh là nam chính, nhưng nếu cô không thật lòng yêu anh, dù anh có là nam chính, cô cũng sẽ không yêu anh.
Cô xuyên vào sách, đã bi thảm như vậy, cô còn muốn ép mình yêu người mình không yêu, cô cầu mong điều gì chứ? Cô chắc chắn là muốn yêu ai thì yêu, muốn gì được nấy. Nếu không thể như vậy, vậy cô xuyên vào cái thế giới chết tiệt này còn có ý nghĩa gì?
Cô vừa mới nói rõ ràng như vậy, anh còn nói muốn suy nghĩ.
Anh chính là không tin cô, uổng công cô còn đau lòng cho tâm trạng của anh sau khi biết sự thật.
Ôn Hinh rơi hai hàng nước mắt, đôi mắt đỏ hoe vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình TV.
Cô không phải là tiểu thư yếu đuối.
Nhưng cô cũng có lòng tự trọng của mình. Trong tình cảm, cô luôn chủ động, đó là vì sự chủ động của cô là chìa khóa để kiểm soát mọi diễn biến.
Yếu đuối là một thủ đoạn, để giành được sự thương xót của anh, cô khóc là để anh ở lại, đứa trẻ biết khóc sẽ có kẹo ăn. Cô thích nói những lời ngọt ngào với anh cũng là để anh yêu cô hơn, những hành động táo bạo của cô cũng là để khắc sâu hình ảnh của mình trong ký ức anh, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng anh, khiến anh không bao giờ quên được.
Ôn Hinh sẽ không dám làm như vậy ở thế giới cũ, thế giới đó không có người đàn ông ngây thơ như nam chính, ban đầu cô cũng chỉ vì sự ngây thơ của anh mà yêu anh.
Đúng vậy, cô đối mặt với người mình thích, ít nhiều gì cũng có tính toán trong đó. Đối mặt với nam chính chậm nhiệt, cô cũng nghĩ ra biện pháp, trực tiếp nhanh gọn chuẩn xác vào hồng tâm. Tình cảm của cô là thật, không phải vì thân phận của anh mà thích, chỉ là vì con người anh.
Anh vừa rồi không chịu ở lại, chính là nghi ngờ thế giới này, cũng nghi ngờ cô. Anh nói muốn yên tĩnh lại suy nghĩ một chút, chính là đem cô cũng sắp xếp ra ngoài cánh cửa trái tim, ngay cả tình cảm giữa họ, anh cũng muốn suy nghĩ lại cho kỹ.
Bình luận