Chương 70: 70
Editor: Chupachups
--------------
Dù Ôn Hinh có nói đùa về chuyện sinh con cho anh, không người đàn ông nào lại không thích người phụ nữ mình yêu sinh cho mình một đứa con. Đó là kết tinh của tình yêu, là sự tiếp nối và minh chứng cho tình yêu đó.
Lúc đó, anh "xùy" một tiếng, miệng thì cứng rắn, nhưng lòng lại ấm áp như ngâm mình trong suối nước nóng, toàn thân thư thái.
Anh vui vẻ đưa cô đi ăn cơm, tự tay bóc thịt cua cho cô, gắp thịt cua vào khay của cô, nhìn cô há cái miệng nhỏ nhắn hồng hào chờ anh đút ăn, vừa mút thịt chân cua trắng ngần, vừa ăn gạch cua thơm lừng, ăn ngon đến mức mím môi mấy cái.
Cua ở nhà hàng to và tươi, Ôn Hinh liên tục khen ngon. Cô còn bóc một cái chân cua, tự tay đút cho anh, cười hì hì muốn anh nếm thử, nói là tốt cho đàn ông, bổ thận tráng dương.
Diêm Trạch Dương khinh bỉ trong lòng, anh còn cần bổ thận tráng dương sao? Nực cười!
Nhưng anh vẫn ăn miếng thịt cua trong suốt trên ngón tay cô, đó là thú vui, là sự ngọt ngào nhỏ bé của Ôn Hinh.
Ôn Hinh là người như thế nào trong lòng Diêm Trạch Dương? Có lẽ chính cô cũng không biết.
Chỉ có Diêm Trạch Dương mới biết, cô lúc thì dịu dàng chu đáo, lúc thì tinh nghịch đáng yêu, có lúc táo bạo phóng khoáng, có lúc lại thẹn thùng rụt rè.
Cô trông rất ỷ lại vào anh, nhưng đôi khi thế giới tinh thần của cô lại hoàn toàn độc lập.
Có lúc cô nhút nhát như thỏ con, nhưng có lúc lại chẳng sợ gì, thậm chí không coi trọng thế giới này, dám đi khắp nơi, dám thử mọi thứ, có chút dáng vẻ chơi bời.
Anh do dự rất lâu, không dám nói ra hết những suy đoán của mình, vì anh sợ những suy đoán đó chỉ là bọt biển, một khi vỡ tan, anh sẽ mất tất cả.
Nếu phải miêu tả cô, thì trong lòng Diêm Trạch Dương, cô là người anh yêu, là người anh bẻ gãy cánh giữ bên cạnh, chỉ thuộc về anh, là nàng tiên nhỏ của thế giới tương lai.
...
Tối về nhà, hai người ngọt ngào ân ái, anh đặt cô lên đùi, ngắm tấm lưng trần của cô, cùng cô tận hưởng khoái lạc tột đỉnh. Anh và cô hòa hợp kỳ lạ trong chuyện này.
Sáng hôm sau, anh tỉnh táo sảng khoái, thấy còn sớm, liền giặt sạch quần áo cô đã lười giặt hai ngày, phơi phóng cẩn thận, cả đồ nhỏ cũng được đặt ở nơi có nhiều ánh nắng. Còn có một vật hình bát đen bóng loáng, trước đây Diêm Trạch Dương không biết đó là gì, sau này mới biết đó là đồ để đựng "đôi gò bồng đảo" của cô.
Một đại nam nhân, trong tay xách hai cái "áo ngực" vải dệt, nghĩ đến lần đầu tiên nhìn thấy chúng, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, bàn tay to lớn vụng về giặt giũ chúng.
Mặc dù anh không biết giặt thứ này như thế nào, có cảm giác không thể nào động tay vào, nhưng cuối cùng vẫn giặt sạch sẽ.
Anh đi mua bữa sáng cho cô, hâm nóng trong nồi, phòng khách cũng được dọn dẹp sạch sẽ. Đồ ăn vặt, hoa quả, và cả tách trà uống dở trên bàn trà, cùng với những cuốn sách xếp lộn xộn trên tủ, đều được anh sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Sau đó, anh lấy bộ quân phục, mặc vào.
Bình luận