🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 69: 69

Editor: Chupachups

--------------

Ôn Hinh: "À, ha ha, có thể là cậu ấy cho em tiền...tiền..học thêm..." Dưới ánh mắt sắc bén của anh, cô nói năng lắp bắp. Không phải là nói quá đâu, Diêm ma đầu mà nổi giận thì khí thế đó phải cao đến hai mét rưỡi, khí thế đó rất thích hợp để thẩm vấn, chỉ cần nhìn anh thôi cũng đủ khiến người ta sợ tè ra quần, ánh mắt đó có thể xuyên thấu tận sâu thẳm linh hồn mà lăng trì cô.

Dù sao anh cũng được gọi là huấn luyện viên ma quỷ, nổi giận chắc chắn đáng sợ như ma quỷ.

Khí thế ôn nhu của Ôn Hinh lúc này không thể làm nũng được nữa, anh không để cô lừa phỉnh.

Vì vậy, cô chỉ có thể cười gượng gạo, vừa nhìn anh vừa cúi xuống vội vàng nhặt những tờ phiếu kia.

Một tờ, hai tờ, ba tờ, mấy hào tiền và vài xu tiền, gom lại tất cả, tổng cộng có hơn mười hai đồng.

Phải biết rằng mười hai đồng là gần nửa tháng lương của cậu bạn kia, mỗi ngày trực đêm cậu ấy chỉ được ba mươi đồng, còn phải phụ giúp gia đình, số tiền này chắc chắn là cậu ấy đã tiết kiệm từng xu một.

Đều là tiền mồ hôi nước mắt, vậy mà bây giờ cậu ấy lại đưa cho cô? Thật khó tin.

Cô cảm thấy ánh mắt của Diêm đại ma đầu bên cạnh nhìn cô lạnh toát, môi mỏng mím chặt, ánh mắt trừng cô và số tiền trong tay cô như muốn thiêu đốt.

Ôn Hinh cảm thấy cầm số tiền này như cầm phải than nóng.

Cô vội vàng nhét tiền vào phong bì, trong lòng kêu khổ không ngừng. Cậu bạn này hào phóng quá rồi! Nếu là tình bạn, đưa thư hay tặng quà cũng được, sao lại đưa tiền chứ? Nhìn mặt Diêm ma đầu như hũ giấm chua, giờ thì hũ giấm muốn đổ rồi, chua lè chua lét, cô ngửi thấy rồi đây này.

Trong phong bì còn kẹp một tờ giấy viết thư gấp tư, cô vội vàng nhét lại vào phong bì.

"Đưa đây!" Hai chữ nghiêm khắc đó thành công ngăn chặn hành động bịt tai trộm chuông của Ôn Hinh. Với nhãn lực của Diêm ma đầu, những hành động nhỏ nhặt của cô làm sao qua mắt được?

Ôn Hinh miễn cưỡng rút tờ giấy ra, cô nhanh chóng liếc qua.

Gửi đồng chí Ôn Hinh,

Chào cậu. Có lẽ cậu sẽ thấy lạ, tại sao tôi lại viết thư cho cậu. Là vì tôi có rất nhiều điều muốn nói với cậu, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Cậu là người đầu tiên tôi viết thư trong suốt quãng đời này.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều đêm, nhớ lại những tháng ngày học tập và sinh hoạt cùng cậu, còn có những khoảnh khắc chúng ta ở bên nhau. Mỗi lời nói, mỗi câu trả lời của cậu, đối với tôi đều là những kỷ niệm đẹp và nỗi nhớ khôn nguôi. Dưới ánh trăng mờ ảo, cậu như lời bài hát, hồn nhiên và vô tư. Tình bạn của chúng ta vững chắc và bền chặt, tôi mong muốn nó sẽ mãi tiếp tục như vậy.

Thời gian vô tình trôi nhanh, kỳ thi đại học kết thúc, chúng ta sắp phải rời trường, liệu những kỷ niệm của chúng ta có tan biến như khoảng cách không? Nhưng dù vậy, được quen biết cậu ở đây, tôi cũng thấy mãn nguyện. Dù tôi không đỗ đại học, vẫn phải làm việc quần quật trong nhà máy, tôi cũng sẽ không bao giờ quên cậu, sẽ không quên cô gái ngồi trước mặt tôi, càng không quên tình bạn thuần khiết của chúng ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...